bằng cách tăng cường ý chí hay tình trạng thể chất của con người khi đuổi những kẻ xâm nhập. Trong nhiều trường hợp, việc chữa trị sự chiếm hữu có thể xảy ra, nhưng trong những trường hợp mà tôi đề cập ở đây, thì sự chữa bệnh không thể xảy ra được.
by strengthening the will or the physical condition of the human being when ejecting intruders. In many cases of possession cure is possible but in those to which I here refer, cure is not possible.
3. Những trường hợp vốn do thực tế rằng thể cảm dục có bản chất không thể kiểm soát được và người này là nạn nhân bị đánh bại bởi ham muốn quá phát triển của chính y về một loại này hay loại khác, và tuy vậy có một sức mạnh trí tuệ đến nỗi y có thể tạo ra một hình tư tưởng thống trị, thể hiện mong muốn đó. Những “người điên cõi cảm dục” là những loại người khó khăn nhất và hoàn toàn đáng buồn nhất để giải quyết, vì về mặt trí tuệ thì ít có gì là sai với họ. Tuy nhiên, thể trí không thể kiểm soát và chắc chắn bị chuyển vào hậu cảnh; nó vẫn còn vô dụng và trì trệ trong khi người này biểu lộ (một cách bạo lực hay khôn khéo tùy trường hợp) một mong muốn cơ bản nào đó. Nó có thể muốn giết, hoặc muốn có kinh nghiệm tình dục bất thường, hoặc thậm chí muốn luôn luôn di chuyển và do đó hoạt động liên tục. Những người này nghe như khá đơn giản và là những loại người thông thường, nhưng ở đây tôi không xem xét biểu hiện bình thường của họ, mà xem xét một cái gì đó không thể được kiểm soát và không có biện pháp cứu chữa cho nó trừ việc bảo vệ người này khỏi chính y và những hành động của chính y.
3. Those cases which are due to the fact that the astral body is of such a nature that it is uncontrollable and the man is the defeated victim of his own rampant desire of some kind or another and yet is such an intellectual potency that he can create a dominating thought form, embodying that desire. These “astral maniacs” are the most difficult and quite the saddest types to handle because mentally there is little that is wrong with them. The mind, however, cannot control and is definitely relegated to the background; it remains useless and inert whilst the man expresses (with violence or subtlety as the case may be) some basic desire. It may be the desire to kill, or desire to have abnormal sexual experience, or even the desire to be ever on the move and thus constantly active. These sound fairly simple and usual types but I am not here considering their normal expression but something which cannot be controlled and for which there is no remedy but the protection of the man from himself and his own actions.
Ba hình thức điên rồ này không thể chữa khỏi, sẽ không cho phép sự giúp đỡ về tâm lý. Tất cả những gì có thể được thực hiện là cải thiện tình trạng, cung cấp sự chăm sóc thích hợp cho bệnh nhân và sự bảo vệ của xã hội cho đến khi cái chết sẽ mang đến một kết thúc thời gian này trong đời sống của linh hồn. Thật là thú vị khi nhớ rằng những tình trạng này có liên quan nhiều đến nghiệp quả của cha mẹ hoặc của những người có trách nhiệm về trường hợp này hơn là liên quan đến chính bệnh nhân. Trong nhiều trường hợp,
These three forms of insanity, being incurable, will not permit of psychological help. All that can be done is the amelioration of the condition, the providing of adequate care of the patient and the protection of society until death shall bring to an end this interlude in the life of the soul. It is interesting to remember that these conditions are related far more to the karma of the parents or of those who have charge of the case than to the patient himself. In many of these cases, there is
