tới sự tổng hợp. Nó có thể được thấy hoạt động ở một điểm thành tựu rõ rệt trong con người, vì con người bao gồm trong bản chất của y mọi thành quả của các chu kỳ tiến hóa đã qua (trong các giới khác trong thiên nhiên và trong các chu kỳ nhân loại trước đó), cộng với tiềm năng của một tính toàn diện vĩ đại hơn trong tương lai. Con người là đại vũ trụ của tiểu vũ trụ; những thành quả và của cải đặc thù của các giới khác trong thiên nhiên là của y, đã được chuyển thành các năng lực của tâm thức. Tuy nhiên, y được bao bọc trong và là một phần của một đại vũ trụ còn lớn hơn nữa, và y phải trở nên ngày càng ý thức về tổng thể lớn hơn này. Hãy để cho từ ngữ này, Tính Toàn Diện, chi phối suy nghĩ của bạn khi bạn đọc hướng dẫn này mà tôi đang cung cấp cho bạn về các quyền năng tâm thông và tác động của chúng.
to synthesis. It can already be seen functioning at a definite point of fulfillment in man, because man includes in his nature all the gains of past evolutionary cycles (in other kingdoms in nature and in previous human cycles), plus the potentiality of a greater future inclusiveness. Man is the macrocosm of the microcosm; the gains and peculiar properties of the other kingdoms in nature are his, having been resolved into capacities of consciousness. He is, however, enveloped in and part of a still greater macrocosm, and of this greater whole he must become increasingly aware. Let this word, Inclusiveness, govern your thinking as you read this instruction which I am giving you upon the psychic powers and their effect.
Ý tưởng kế tiếp mà tôi muốn kêu gọi bạn chú ý là con người có năng lực bao gồm theo nhiều hướng, giống như một đường thẳng có thể được vẽ từ tâm điểm của vòng tròn tới bất kỳ điểm nào trên chu vi. Bạn phải nhớ rằng đối với một phần lớn sự nghiệp của y và đối với phần quan trọng nhất của kinh nghiệm con người của y, y vẫn là diễn viên kịch, nắm giữ trung tâm của sân khấu và đóng vai ngôi sao trong đôi mắt của riêng y; y luôn luôn ý thức được hành động của y và của các phản ứng đối với sự diễn xuất đó. Khi con người nhỏ hơn một con vật, khi y ở trong trạng thái mà trước đó chúng ta đã gọi là tâm thức Lemuria và tâm thức đầu của Atlantis, y sống một cách không suy nghĩ; cuộc sống trải ra như một bức tranh toàn cảnh trước mắt của y; y đã đồng nhất hóa y với các sự kiện được miêu tả và không biết có sự khác biệt giữa y và những gì mà y có vẻ như là (to be) trong hình ảnh đang mở ra. y chỉ đơn giản đứng nhìn, đóng vai trò nhỏ của y, ăn, sinh sản, phản ứng lại với niềm vui và nỗi đau, và hiếm khi, nếu có, suy nghĩ hoặc trầm tư.
The next idea to which I would call your attention is that the human being has the power to be inclusive in many directions, just as a line can be drawn from the point at the centre of the circle to any point upon the periphery. You must remember that for a large part of his career and for the most important part of his human experience, he remains the dramatic actor, holding the centre of the stage and in his own eyes playing the star part; he is always conscious of his acting and of the reactions to that acting. When man was little more than an animal, when he was in the state which we have earlier called the Lemurian consciousness and the early Atlantean consciousness, he lived unthinkingly; life unrolled like a panorama before his eyes; he identified himself with the episodes depicted and knew no difference between himself and that which he seemed to be in the unfolding picture. He simply looked on, played his little part, ate, reproduced, reacted to pleasure and to pain, and seldom, if ever, thought or reflected.
Rồi đến thời kỳ, quen thuộc với tất cả chúng ta, trong đó người đó trở thành trung tâm gây ấn tượng của vũ trụ của y − sinh động, yêu thương, hoạch định, hành động, ý thức về khán giả của y và môi trường xung quanh của y,
Then comes the period, familiar to all of us, wherein the man becomes the dramatic center of his universe—living, loving, planning, acting, conscious of his audience and his surroundings,
