ý thức thần bí đến điểm mà y không có ý thức về sự cân xứng, nơi mà các quy ước (đúng hay sai), sự đào tạo xã hội, trách nhiệm kinh tế, các nghĩa vụ con người và tất cả các khía cạnh của cuộc sống hằng ngày vốn tích hợp phần tử con người vào tổng thể nhân loại không thể khống chế bản chất thấp kém. Biểu hiện bên ngoài của y trở nên bất thường và y (từ ý thức về các giá trị cao nhất và tốt nhất) trở thành chống lại xã hội. Một thái độ chống đối xã hội như vậy sẽ bao gồm đủ mọi cách, từ một sự cuồng tín tương đối bình thường vốn buộc chủ sở hữu của nó chỉ thấy có một quan điểm từ nhiều quan điểm có thể có, đến một số hình thức điên rồ rõ ràng và dễ nhận biết. Nhà thần bí khi đó bị ám ảnh bởi hình tư tưởng đặc thù của riêng y về chân lý và thực tại. Y chỉ có một ý tưởng trong đầu mình. Thể trí của y không hoạt động, vì bộ não của y đã trở thành công cụ của bản chất cảm dục của y, và chỉ ghi nhận có lòng sùng kính cuồng tín của y và nỗi ám ảnh về tình cảm của y. Bí huyệt Ajna chuyển vào hoạt động trước khi có bất kỳ sự tích hợp thực sự nào của toàn thể con người, và bất kỳ mục đích hữu ích thực sự nào cho hoạt động của nó.
mystical sense to the point where he has no sense of proportion, where the conventions (right or wrong), social training, economic responsibility, human obligations and all the aspects of daily life which integrate the human part into the whole of humanity fail to police the lower nature. His outer expression becomes abnormal and he (from the highest and best sense of values) anti-social. Such an anti-social attitude will range all the way from a relatively usual fanaticism which forces its possessor to see only one point of view out of the many possible, to certain pronounced and recognisable forms of insanity. The mystic is then obsessed by his own peculiar thoughtform of truth and of reality. He has only one idea in his head. His mind is not active, for his brain has become the instrument of his astral nature and registers only his fanatical devotion and his emotional obsession. The ajna centre swings into activity before there is any true integration of the whole man, and any true useful purpose to its activity.
Một khoảng thời gian xảy ra sau đó, trong đó người này tự thể hiện chính y theo nhiều cách không đáng mong muốn, bao gồm một sự nhất tâm quá căng thẳng, sự cuồng tín thực sự, nỗ lực tàn bạo với một động lực tinh thần giả định, (như được thấy trong Tòa Án Dị giáo) và một số hình thức suy sụp trí tuệ. Nói một cách huyền bí, “linh thị bốc lửa tiến hành thiêu rụi nạn nhân của nó và do đó phá hủy sợi chỉ vốn giữ thể trí và bộ não của y trong sự thân thiết của tình bạn”. Cơn sốt cảm dục nóng bỏng này tất nhiên tạo ra một kết quả trên thể xác cũng như trên sự biểu lộ phàm ngã, và rắc rối khi đó có thể được nhận ra bởi những người khác là thực tế và nghiêm trọng trong những hậu quả và tác dụng. Thường thì có ít điều có thể được thực hiện; đôi khi không có những nỗ lực để giúp chứng minh sự hữu ích. Nhà thần bí, đối với kiếp sống duy nhất này, đã gây cho chính y sự tổn thương không thể khắc phục. Ảnh hưởng chữa trị của cái chết, và thời kỳ trung gian của cuộc sống vượt ngoài (beyond) cõi trần phải làm công việc hữu ích của chúng trước khi người này có thể lấy lại trạng thái bình thường và bắt đầu
A period ensues wherein the man expresses himself in many undesirable ways which include a too strenuous one-pointedness, real fanaticism, sadistic effort with a supposed spiritual motive, (such as was seen in the Inquisition) and certain forms of mental breakdown. Occultly speaking, “the fiery vision proceeds to burn its victim and thus destroys the thread which holds his mind and brain in friendship close”. This burning astral fever necessarily produces an effect upon the physical body as well as on the personality expression, and the trouble can then be recognised by others as real and serious in consequences and effects. Frequently, there is little that can be done; sometimes no attempts to help prove availing. The mystic has, for this one life, done himself irreparable damage. The healing influence of death, and the interlude of the life beyond the physical plane must do their beneficent work before the man can again achieve normality and begin
