và có rất nhiều nhóm bắc cầu giữa bốn phân chia chính.
and there are many bridging groups between the four major divisions.
Đầu tiên là quần chúng vô minh: Những người này, do đói nghèo, thiếu việc làm, thất học, đói, đau khổ và không có thời gian rỗi hay phương tiện cho các lợi thế văn hóa, ở trong một tình trạng phẫn nộ. Họ được phát triển chỉ đủ để đáp ứng với sự kiểm soát trí tuệ và sự đề xuất của những người hơi tiến hóa hơn. Họ có thể dễ dàng được đưa vào khuôn phép, bị ảnh hưởng, được tiêu chuẩn hóa và bị cuốn vào một hoạt động tập thể, bởi các nhà lãnh đạo thuộc bất kỳ trường phái tư tưởng nào vốn đủ khôn khéo và đủ tình cảm để thu hút tới những ham muốn vật chất, tình yêu tổ quốc, và sự thù ghét những người sở hữu nhiều hơn họ. Họ có thể bị kiểm soát bởi sự sợ hãi, và do đó bị kích thích tới hành động bằng sự lôi cuốn tình cảm.
First, the ignorant masses: These, through poverty, lack of employment, illiteracy, hunger, distress and no leisure or means for cultural advantages, are in an inflamed condition. They are developed just enough to respond to the mental control and suggestion of slightly more advanced people. They can be easily regimented, influenced, standardised and swept into a collective activity by leaders of any school of thought which is clever enough and emotional enough to appeal to material desires, to love of country, and to hatred of those who possess more than they do. They can be controlled by fear, and thus aroused to action by emotional appeal.
Không biết gì hơn và đau khổ quá nhiều, họ dễ dàng bị cuốn theo những ngọn lửa của thù hận và cuồng tín, và vì thế họ tạo thành một trong những mối đe dọa lớn nhất và ngây thơ nhất của thời điểm hiện tại. Họ là những đồ chơi của những người có hiểu biết hơn, và không được giúp đỡ trong tay của những người tìm cách sử dụng họ cho bất kỳ mục đích nào. Họ có thể được đạt tới một cách dễ dàng nhất bằng những kêu gọi tình cảm và bằng những lời hứa, trong khi những ý tưởng có thể chỉ tạo ít tác động trên tâm thức của họ, vì họ chưa đủ phát triển để thực hiện ý nghĩ riêng của họ. Phần lớn họ là những linh hồn trẻ, mặc dù tự nhiên là có những ngoại lệ. Không phải chủ nghĩa lý tưởng của những nhà lãnh đạo và lãnh tụ gây ấn tượng cho họ và thúc đẩy họ vào hành động (thường có một tính chất bạo lực), mà là sự mong muốn trả thù, sự khao khát chiếm hữu theo ý nghĩa vật chất, và sự quyết tâm trở thành điều được gọi một cách thông tục là “người quan trọng nhất.” Họ thể hiện tâm lý đám đông, quy luật đám đông, và bạo lực đám đông. Họ không được giúp đỡ, bị khai thác và − bởi vì họ là một quần chúng thiếu suy nghĩ, không biết điều, − họ đưa ra một vấn đề rất thực, như tất cả chúng ta đều biết rõ và như mọi chính phủ đều nhận thức. Bạo lực mù quáng, thiếu suy nghĩ cho đến nay đã được đáp ứng bởi lực lượng vũ trang. Đó
Knowing no better and suffering so much, they are easily swept by the fires of hatred and fanaticism, and so they constitute one of the greatest and most innocent menaces of the present time. They are the playthings of the better informed, and are helpless in the hands of those who seek to use them for any purpose whatsoever. They can be reached most easily by emotional appeals and by promises, whereas ideas can make but little impact upon their consciousness, for they are not yet developed enough to do their own thinking. The bulk of them are young souls, though there are exceptions, naturally. It is not the idealism of the leaders and demagogues which impresses them and impels them into action (usually of a violent nature), but the desire to retaliate, the longing to possess in the material sense, and the determination to be what is colloquially called the “top dog.” They embody mob psychology, mob rule, and mob violence. They are helpless, exploited and—because they are an unthinking, unreasonable mass of human beings,—they present a very real problem, as we all well know and as all governments realise. Blind, unthinking violence has hitherto been met by armed force. Such
