là trường hợp ngày nay. Quần chúng chiến đấu và chết do sự thôi thúc của các bài phát biểu có tính khích động và hiếm khi biết tất cả chúng là về cái gì. Các tình trạng của họ phải được cải thiện, nhưng không phải qua việc đổ máu và sự khai thác.
is the case today. The masses fight and die on the urge of inflammatory speeches and seldom know what it is all about. Their conditions must be bettered, but not through bloodshed and exploitation.
Thứ hai, cái gọi là các tầng lớp trung lưu, cả cao và thấp. Những người này là phần chủ yếu của các quốc gia, giai cấp tư sản − thông minh, cần cù, tìm tòi, đầu óc hẹp hòi, về cơ bản là mộ đạo, mặc dù thường không công nhận các hình thức tôn giáo. Họ bị giằng xé và bị tàn phá bởi các cuộc xung đột kinh tế, và, không có ngoại lệ, là yếu tố mạnh mẽ nhất ở bất cứ quốc gia nào, vì họ có khả năng đọc, thảo luận, tư duy, tiêu tiền, và theo phe phái. Họ tạo thành phần lớn người ủng hộ phe phái trên thế giới, những người chiến đấu cho một sự nghiệp, và được hình thành vào các nhóm lớn, hoặc ủng hộ hoặc chống lại đảng này, đảng nọ, hoặc đảng khác. Họ thích nhận ra và chọn một nhà lãnh đạo, và sẵn sàng chết cho một sự nghiệp, và thực hiện những sự hy sinh vô tận cho các lý tưởng của họ, dựa trên những ý tưởng được trình bày cho họ bởi các nhà lãnh đạo được họ lựa chọn.
Secondly, the middle classes, so called, both higher and lower. These are the bulk of the nations, the bourgeoisie—intelligent, diligent, enquiring, narrow-minded, essentially religious, though frequently repudiating the forms of religion. They are torn and devastated by the economic conflict, and are, without exception, the most powerful element in any nation, because of their capacity to read, to discuss, to think, to spend money, and to take sides. They form the bulk of the partisans in the world, the fighters for a cause, and are formed into great groups, either for or against this, that, or the other party. They love to recognise and choose a leader, and are ready to die for a cause, and to make endless sacrifices for their ideals, based upon the ideas presented to them by their chosen leaders.
Tôi đang không phân biệt cái gọi là tầng lớp quý tộc vào một nhóm, bởi vì đó hoàn toàn là một sự phân biệt đẳng cấp, chủ yếu dựa trên di truyền và tư bản, và những điều chỉnh hiện đại ở các nước đang nhanh chóng kết hợp họ vào tầng lớp trung lưu lớn. Chúng ta đang bàn về các vấn đề cơ bản, về các nhóm được thành lập dựa trên các thái độ chính, chứ không phải dựa trên những phân chia xuất hiện khi các nguồn vật chất hữu hình được xem xét. Đầu óc tư sản ngày nay đang từ từ và dần dần lan khắp quần chúng, là giai cấp vô sản, và nó cũng đang thâm nhập vào giới mà cho đến giờ đã được gọi là các tầng lớp thượng lưu. Nó được nhận thấy đang tồn tại như một trạng thái ý thức trong tầng lớp quý tộc của bất kỳ quốc gia nào, và thu hút họ vào tiến trình xóa bỏ mọi chênh lệch xã hội quan trọng hiện nay. Bởi vì sự cào bằng này đang diễn ra ở khắp mọi nơi, tầng lớp quý tộc có khuynh hướng tâm linh giờ đây có thể xuất hiện, − một tầng lớp quý tộc dựa trên một nhận thức về nguồn gốc và mục tiêu thiêng liêng, không biết tới
I am not differentiating the so-called aristocracy into a group, because that is entirely a class distinction, based largely on heredity and capital, and the modern adjustments in nations are rapidly fusing them into the large middle class. We are dealing with basic matters, with the groupings which are founded on major attitudes, and not on divisions which emerge when material resources are under consideration. The bourgeois mind is today slowly and steadily permeating the masses, the proletariat, and it is also penetrating into that circle which has hitherto been called the upper classes. It is found existing as a state of consciousness in the aristocracy of any nation and absorbing them under the great present levelling process. Because of this levelling which is everywhere going on, the spiritual aristocracy can now emerge,—an aristocracy based on a realisation of divine origin and goal, which knows no
