Con đường Đệ tử, hoặc chúng ta bắt đầu con đường lâu dài đi đến Bethlehem, nói theo thuật ngữ của Kinh thánh. Sau đó là năm cuộc điểm đạo mà hiện chúng ta đang nghiên cứu. Mỗi cuộc điểm đạo đánh dấu sự tăng cường ánh sáng, soi tỏ con đường chúng ta đi, và phát triển sự chói rạng ở nội tâm. Nó giúp tất cả những người con của Thượng Đế có thể nói, với Đức Christ: “Ta là ánh sáng của Thế gian,”(cxiv) và làm theo huấn lệnh của Ngài khi Ngài bảo chúng ta “hãy làm cho ánh sáng của các ngươi chói rạng trước mắt mọi người, để họ có thể thấy được.”(cxv) Trong bảy giai đoạn của nó, ánh sáng này làm hiển lộ Thượng Đế – Thượng Đế trong thiên nhiên, Thượng Đế trong Đức Christ, và Thượng Đế trong con người. Nó là nguyên nhân của linh ảnh thần bí. Linh ảnh này đã được viết ra và giảng dạy rất nhiều, và bao giờ cũng được chứng tỏ bởi cuộc đời của các vị thánh của Thượng Đế trên cả hai bán cầu.
upon the Path of discipleship, or—in the terminology of the Bible—we begin the long journey to Bethlehem. Then there are the five initiations which we are studying, each of which marks an increase of light which shines upon our way and develops that inner radiance which enables all God's children to say, with Christ: “I am the Light of the World,” (cxiv) and to obey His command wherein He tells us to “let your light so shine before men that they may see.” (cxv) This light, in its seven stages, reveals God—God in nature, God in Christ, God in man. It is the cause of the mystical vision about which so much has been written and taught and to which the lives of God's saints in both hemispheres have ever testified.
Người ta tự hỏi ai là người đầu tiên đã thoáng thấy lần đầu một cách lờ mờ (qua ánh sáng nội tâm còn mờ nhạt của mình) về cái khả năng vô tận ngay trước mắt. Người ấy thoáng thấy được Thượng Đế, và kể từ giây phút đó, ánh sáng đến từ Thượng Đế cứ ngày càng chói rạng hơn lên. Có truyền thuyết cổ xưa (và ai có thể bảo nó không dựa trên sự thực?) nói rằng Đức Jesus ở Nazareth chính là người đầu tiên của nhân loại đã có được cái nhìn thoáng qua này. Truyền thuyết ấy cũng nói rằng, qua sự nhất quán trong nỗ lực tăng cường liên tục của mình, Ngài là người đầu tiên trong nhân loại vượt lên đi vào ánh sáng của Thượng Đế. Có lẽ Thánh Paul đề cập đến chân lý này khi ông nói rằng Đức Christ là “Người huynh trưởng trong đại gia đình anh em đông đảo.”(cxvi) Dù truyền thuyết này đúng hay không, Đức Christ vẫn đi vào ánh sáng vì Ngài chính là ánh sáng. Và lịch sử của con người đã là sự khai ngộ ngày càng gia tăng, cho đến hiện nay, khi ánh sáng đang rạng ngời ở khắp nơi.
One wonders about the first man who received the first faint glimpse (with his dim inner light) of the infinite possibility lying ahead. He caught a glimpse of God, and from that minute the light from God waxed more and more intense. There is an ancient legend (and who shall say that it is not based on fact?) that Jesus of Nazareth was the very first of our humanity, in a dim and far distant past, to catch this glimpse, and that He was, through the consistency of His constantly directed effort, the first of our humanity to emerge into the very Light of God Himself. St Paul perhaps touched this truth when he spoke of Christ as the “Eldest in a vast family of brothers.” (cxvi) Whether this legend is true or not, Christ entered into light because He was light; and the history of man has been a gradually growing illumination, until today radiance is everywhere to be found.
Trong ánh sáng này, vốn cố hữu và thiêng liêng, ẩn tàng nhưng vẫn phát sinh từ Thượng Đế, Đức Christ thấy được linh ảnh. Nó cho Ngài thấy tư cách của Ngài là con của Thượng Đế, với vai trò Đấng cứu thế và sẽ bước trên con đường đau khổ. Linh ảnh này là di sản và là sự thiên khải cho cá nhân người đệ tử. Có thể nhận thức được sự thiên khải thần bí này, và khi ta đã nhận thức, nó vẫn còn là sự thực – thường không thể giải thích, nhưng là một thực tế xác định rõ ràng và không thể nào phủ nhận. Nó giúp cho
In this light, inherent and divine, latent and yet emanating from God, Christ saw the vision, and that vision demonstrated to Him His Sonship, His Messiahship and the path of His suffering. This vision is the heritage and the revelation of each individual disciple. This mystical revelation can be perceived, and once perceived, remains a fact—inexplicable often, but a definitely clear and inescapable reality. It gives
(cxiv):
St. John, VIII.12.
(cxiv):
St. John, VIII.12.
(cxv):
St. Matt., V.16.
(cxv):
St. Matt., V.16.
(cxvi):
Romans, VIII.29, Weymouth's Translation.
(cxvi):
Romans, VIII.29, Weymouth's Translation.
