đã bị cám dỗ, và nếu có, thì khả dĩ Ngài đã sa vào tội lỗi hay chăng? Có phải Ngài đã đáp lại những sự cám dỗ này như người Con toàn năng của Thượng Đế, hay là Ngài đáp ứng với chúng như một con người, và do thế mà bị cám dỗ? Ma quỹ có nghĩa là gì? Và Đức Christ có liên quan như thế nào với điều tà ác? Nếu câu chuyện về hoang mạc này không hề được kể cho chúng ta, thì thái độ của chúng ta đối với Đức Christ sẽ như thế nào? Điều gì đã thực sự xảy ra trong tâm thức của Đức Christ khi Ngài ở trong hoang mạc? Chúng ta được phép chia sẻ kinh nghiệm này với Ngài cho mục đích gì?
be tempted, and if so, could He have fallen into sin? Did He meet these temptations as the omnipotent Son of God, or did He meet them as a man and therefore subject to temptation? What is meant by the devil? And what was the relation of Christ to evil? Had this wilderness story never been told to us, what would have been our attitude to Christ? What really took place in the consciousness of Christ while in the wilderness? For what purpose are we permitted to share with Him this experience?
Nhiều câu hỏi như thế nảy sinh trong trí của người thông minh, và đã có nhiều bài luận giải được viết ra để chứng minh quan điểm riêng của mỗi tác giả. Sách này không có mục đích bàn về vấn đề hóc búa là điều tà ác. Sách này cũng không nhằm xác định khi nào Ngài hành động như con người, và khi nào Ngài hành động như người con Thượng Đế. Một số người tin rằng Ngài đồng thời là cả hai và “rất rất thánh thiện,”(cxxi) vậy mà trong khi đó cốt yếu Ngài vẫn hoàn toàn là con người. Người ta cứ đưa ra những lời phát biểu, nhưng họ thường quên đi các hàm ý. Họ nhất quyết khẳng định quan điểm của mình, nhưng lại không có thái độ kết luận hợp lý. Có thể suy luận rằng chúng ta được phép biết về sự cám dỗ, để học bài học cần thiết với tư cách con người. Vì thế, chúng ta hãy nghiên cứu câu chuyện này từ phương diện nhân tính của Đức Christ. Tuy nhiên, chúng ta đừng bao giờ quên rằng Ngài đã học cách tuân phục đức thánh linh, là linh hồn trong con người, và đã chế ngự được thể biểu hiện của mình.
Many such questions arise in the mind of the intelligent man, and many have been the commentaries written to prove the particular point of each writer. It is not the purpose of this book to deal with the difficult subject of evil, nor to define the times when Christ was functioning as a man, and when He was functioning as the Son of God. Some believe that He was simultaneously both, and was “very God of very God” (cxxi) and yet essentially and utterly human at the same time. People make these statements, but they are apt to forget the implications. They affirm with decision their point of view, and omit to carry their attitude to a logical conclusion. The inference is that we are allowed to know about the temptation in order to teach us, as human beings, a needed lesson; let us therefore study the story from the angle of Christ's humanity, never forgetting that He had learned obedience to the divine spirit, the soul in man, and was in control of His body of manifestation.
Ngài đã “bị cám dỗ trong mọi phương diện như chúng ta, nhưng không bị sa ngã;”(cxxii) Ngài giáng trần trong cơ thể con người, và phải chịu những điều kiện của con người như chúng ta. Ngài phải chịu bao đau thương và thống khổ. Ngài cũng cảm thấy bực bội, và bị qui định bởi thân xác, môi trường sống và thời kỳ của Ngài, như tất cả chúng ta. Nhưng vì Ngài đã học cách tự chủ, và vì bánh xe luân hồi đã hoàn tất công việc đối với Ngài, nên Ngài đã có thể đối diện với kinh nghiệm này, trực tiếp đối ứng với điều tà vạy, và chiến thắng vẻ vang. Từ đó, Ngài dạy chúng ta cách đáp ứng với sự cám dỗ; dự kiến điều gì, với tư cách người đệ tử đang chuẩn bị
He was “in all points tempted like as we are, yet without sin;” (cxxii) He came in a human body, and was subject to human conditions as also we are; He suffered and agonised; He felt irritation, and was conditioned by His body, His environment and the period, as we all are. But because He had learnt to master Himself, and because the wheel of life had done its work with Him, He could face this experience and meet evil face to face, and triumph. He taught us thereby how to meet temptation; what to expect, as disciples preparing
(cxxi):
Athanasian Creed.
(cxxi):
Athanasian Creed.
(cxxii):
Hebrews, IV.15.
(cxxii):
Hebrews, IV.15.
