của những điều không thánh thiện. Tội lỗi này là đối trọng, ngăn cản việc đi đến Thiên giới.“(cxxvii)
of ungodliness. This guilt constitutes a counterweight which holds back the coming of the Kingdom.” (cxxvii)
Đức Christ đã đối mặt với sự tấn công sau cùng này và vượt lên trong chiến thắng, vì thế mà bảo đảm rằng rốt cuộc chúng ta cũng chiến thắng.
Christ faced this last attack and emerged victorious, thus guaranteeing to us our ultimate victory.
Ma quỹ đến gần Chúa Jesus khi Ngài đã qua bốn mươi ngày thông công với thiêng liêng trong cô đơn, hiu quạnh. Chúng ta không được cho biết Đức Christ đã làm gì trong bốn mươi ngày đó. Không có bài tường thuật nào về những ý nghĩ và quyết tâm của Ngài, sự nhận thức và hiến dâng của Ngài trong thời gian đó. Trong cô đơn, Ngài đối diện với tương lai, và cuối cùng gặp phải những thử thách khiến Ngài thoát ra khỏi quyền chi phối của phàm tính nơi mình.
The devil approached Jesus when the forty days of solitary communion were over. We are not told what Christ did in those forty days. No account is given to us of His thought and determinations. His realisation and consecration at that time. Alone, He faced the future, and at the end, encountered the tests which released Him from the power of His human nature.
Khi nghiên cứu cuộc đời của Chúa Jesus, chúng ta thấy sự cô đơn, hiu quạnh này ngày càng rõ nét hơn. Những linh hồn cao cả bao giờ cũng là linh hồn cô đơn. Trên những đoạn khó khăn nhất của con đường phản bổn hoàn nguyên, họ dấn bước cô đơn, không có bạn đồng hành. Đức Christ bao giờ cũng cô đơn. Hết lần này đến lần khác, tinh thần của Ngài đã đưa Ngài vào sự cô đơn, biệt lập. “Các quan niệm tôn giáo chi phối những điều tưởng tượng của loài người trong thế giới văn minh, là các quang cảnh cô đơn: Prometheus bị xiềng xích vào tảng đá, Mahomet suy tưởng trong sa mạc, những cơn thiền định của Đức Phật, Con Người cô đơn trên Thập tự giá. Nó thuộc về độ sâu của tinh thần tôn giáo, cảm thấy rằng mình bị bỏ rơi, thậm chí còn bị Thượng Đế bỏ rơi.”(cxxviii)
As we study the life of Jesus this solitariness emerges ever more clearly. The great souls are always lonely souls. They tread uncompanioned the most difficult parts of the long way of return. Christ was ever lonely. His spirit drove Him again and again into isolation. “The great religious conceptions which haunt the imaginations of civilized mankind are scenes of solitariness: Prometheus chained to his rock, Mahomet brooding in the desert, the meditations of the Buddha, the solitary Man on the Cross. It belongs to the depth of the religious spirit to have felt forsaken, even by God.”(cxxviii)
Cuộc đời của Đức Christ thay đổi luân phiên giữa đám dân chúng mà Ngài yêu mến, và sự tĩnh lặng của những nơi cô đơn, hiu quạnh. Trước hết, Ngài ở trong cuộc sống thường nhật của kinh nghiệm gia đình, nơi mà sự thân cận của phàm nhân có thể giam nhốt linh hồn một cách hết sức đáng buồn. Từ đó, Ngài đi vào sa mạc quạnh hiu và sống một mình. Khi Ngài trở lại, cuộc sống của Ngài với công chúng bắt đầu, cho đến khi tiếp theo những hoạt động công cộng cùng những tiếng ồn ào, huyên náo của sinh hoạt đó, là sự tĩnh lặng sâu xa ở nội tâm trên Thập tự giá. Bấy giờ, bị tất cả bỏ rơi, Ngài trải qua đêm đen sâu thẳm của linh hồn – hoàn toàn đơn độc. Vậy mà vào những phút giây hoàn toàn tĩnh lặng này, khi linh hồn bị đẩy lùi về với chính mình, không có ai trợ giúp, không có bàn tay nào nâng dỡ, và không có tiếng nói nào khích lệ, thì những điều thiên khải lại đến. Bấy giờ, với sự thông hiểu tinh thần sáng tỏ, vị Cứu thế trỗi dậy để trợ giúp thế gian.
Christ's life alternated between the crowd whom He loved and the silence of the solitary places. First He is to be found in the daily life of the family experience, where the intimacies of personalities can so sadly imprison the soul; thence He passed into the solitary desert and was alone. He returned, and His public life began, until the publicity and noise and clamour of this were succeeded by the deep and interior silence of the Cross, where, forsaken of all, He went through the deep dark night of the soul—utterly alone. Yet it is in these moments of complete silence, when the soul is thrown back upon itself and there is no one to help, no hand to aid and no voice to strengthen, that those revelations come and that clear insight is developed which enable a Saviour to emerge for the helping of the world.
(cxxvii):
The Mystery of the Kingdom of God, by Albert Schweitzer, p. 235.
(cxxvii):
The Mystery of the Kingdom of God, by Albert Schweitzer, p. 235.
(cxxviii):
Religion in the Making, by A.N. Whitehead, p. 9.
(cxxviii):
Religion in the Making, by A.N. Whitehead, p. 9.
