Đức Christ đã bị quỹ ma cám dỗ. Trong một quyển sách như thế này, có cần phải đưa ra sự lý giải về ma quỹ hay không? Có phải hiển nhiên là trên thế giới ngày nay có hai khái niệm nổi bật, cả hai xuất hiện như những yếu tố trong tâm thức của người trẻ, và vì thế mà qui định niềm tin của họ về sau – đó là quỹ dữ và Thánh Nicholas, hay Ông già Noel. Các danh hiệu này thể hiện những ý tưởng đối nghịch. Mỗi ý tưởng tiêu biểu cho một trong hai vấn đề chính yếu mà con người phải xử lý trong đời sống hằng ngày. Những vấn đề này được các triết gia Đông phương gọi là “các cặp đối cực.” Và chắc hẳn rằng chính cái cung cách mà mỗi người xử lý hai phương diện này của đời sống, và thái độ nội tâm của y đối với chúng, sẽ qui định liệu cuộc đời của y sẽ phản ứng với điều tà vạy hay lành thiện. Ma quỹ là biểu tượng của những gì không có tính cách thiêng liêng đối với con người, vì có những điều tà ác do con người làm, lại không bị xem là tà ác khi do con thú gây ra. Ví dụ như, một người hay con chồn có thể vào ăn trộm chuồng gà, nhưng với trường hợp của con người thì đó phạm luật đạo đức, còn trong trường hợp kia của con thú thì xem như nó đi theo bản năng tự nhiên. Một con thú có thể giết một con thú khác do tức giận, hay để bảo vệ bạn tình, nhưng khi một người làm điều đó thị bị gọi là sát nhân, và bị trừng trị thích đáng.
Christ was tempted of the devil. Is it necessary in a book such as this to give an interpretation of the devil? Is it not apparent that there are in the world today two dominant concepts, both of them passing out as factors in the consciousness of the young, and therefore determining their later beliefs—the devil and Saint Nicholas, or Father Christmas? These names embody opposing ideas. Each of them symbolises one of the two major problems with which man has, in his daily life, to deal. These are called by Oriental philosophers the “pairs of opposites,” and surely it is the manner in which man handles these two aspects of life, and his subjective attitude to them, which determine whether his life reacts to evil or to good. The devil is the symbol of that which is not humanly divine, for there are evil things done by man which, when done by an animal, are not so regarded. A man or a fox, for instance, may raid a chicken coop, but in the one case a moral law is broken, and in the other a natural instinct is followed. An animal may kill another animal in rage or in defense of its female, but when a man does the same thing it is called murder, and he is duly punished.
Ông già Noel là hiện thân của những gì vô kỷ. Ông là biểu tượng của sự cho ra và của tinh thần Christ. Vì thế đối với con người, ông là lời nhắc nhở về Thượng Đế. Tương tự, điều không tưởng kia, về quỹ dữ có sừng và có đuôi, nhắc nhở chúng ta về những gì không phải là Thượng Đế, những gì không thiêng liêng.
Father Christmas is the embodiment of that which is selfless; he is the symbol of giving and of the Christ spirit; he therefore stands to man as a reminder of God, just as this other figment of the imagination, the devil with horns and tail, is a reminder of that which is not God, that which is not divine.
“Có thể giải thích vấn đề theo khoa thần thoại. Các chuyện thần thoại đòi hỏi phải được lý giải nghiêm túc tương ứng với thực tế khách quan. Không được xem chúng chỉ thuần là thi ca mà không có ẩn chứa bất cứ chân lý vững chắc nào, hay chỉ là trò chơi của trí tưởng tượng. Có thể xem lớp áo bên ngoài bao bọc thực chất của chúng là điều không tưởng, là điều kỳ quái, là không nhất quán, hoặc là chắp vá, hay là thế nào tùy bạn thích. Nhưng cách nhìn này cũng khôngthay đổi được sự thực là các câu chuyện thần thoại trong dân gian đều có nói về một điều thực tế vô hình, và về 'những nhân vật' huyền bí, xin nhớ là 'những nhân vật' chứ không phải là 'các mãnh lực' đang hoạt động ở khắp nơi. Mọi vật đều sống động và có một linh hồn. Thế giới có rất nhiều thần linh, nhiều linh hồn. Các chuyện thần thoại là nói về họ. Ai đã dựng nên những chuyện thần thoại ấy? Không ai cả. Vì những điều bịa đặt đều có tính cách tùy tiện, là hư cấu. Nhưng những câu chuyện này lại được chấp nhận
“The key is supplied by mythology. The myths demand a serious interpretation in correspondence with objective reality, they must not be treated as pure poetry without any solid truth behind them, a mere play of the imagination! The garment which clothes the substance may be as fabulous, as fantastic, as inconsistent and as patchy as you please. But this does not alter the fact that popular mythology tells of an invisible reality, and of mysterious 'figures,' 'figures' remember, not 'forces' at work everywhere. Everything is alive and possesses a soul. The world is full of spirits, of souls. The myths speak of them. Who invented these myths? Nobody. For inventions are arbitrary, are fiction. But these tales are accepted
