bởi những người kể chúng, và bởi những người nghe chuyện kể. Điều kiện tâm lý của người nguyên thủy khiến họ xem các sự vật theo lối này 'một cách huyền nhiệm.' Những gì mà trong điều kiện tâm lý phát triển hơn và thuộc về cá nhân nhiều hơn của chúng ta, đã trở thành 'tiềm thức' trong đó đời sống tập thể của tổ tiên chúng ta hãy còn hoạt động, thì vốn là điều kiện tâm lý bình thường của người nguyên thủy, một trạng thái 'mộng du tự nhiên' với những dạng rõ rệt của tính nhạy cảm, viễn cảm, và nhãn quan thứ hai, một sự lãnh hội trực tiếp, giống như cái hiểu của nhà nghệ sĩ về cái toàn thể trong những thành phần của nó, và về cái cốt yếu trong vô vàn chi tiết.“(cxxix)
by those who tell them and by their audience as unquestioned truth. The psychology of the primitive compels him to regard things in this way 'magically.' What in our more developed and more individual psychology has become a 'sub-conscious' in which the collective life of our ancestors is still operative is the normal psychology of the primitive, a state of 'natural somnambulism' with its distinctive forms of sensitiveness, telepathy, and second-sight, a direct apprehension akin to the artist's of the whole in its parts, of the essential in a multiplicity of detail.” (cxxix)
Các biểu tượng ma quỹ và Ông già Noel này là bằng chứng cho những điều nói trên – là hiện thân của những lưỡng nguyên chính yếu trong phạm vi phẩm tính. Toàn thể đời người, với tính cách con người, cứ mãi dao động giữa các cặp đối cực này, cho đến khi cuối cùng họ đạt được sự thăng bằng. Rồi từ đó về sau, họ cứ đi tới hướng về những điều thiêng liêng. Có lẽ rất hữu ích nếu đôi khi tất cả chúng ta bỏ thời gian suy ngẫm sâu xa về các đối cực này trong đời sống con người. Đó là thiện và ác, ánh sáng và bóng tối, sự sống và sắc tướng, tinh thần và vật chất, ngã và phi ngã, điều thật và không thật, chân lý và giả trá, phải và quấy, lạc thú và đau khổ, sự thúc đẩy và trở ngại, linh hồn và phàm ngã, Christ và ma quỹ. Hai đối cực sau cùng này tóm lược vấn đề khó khăn của ba điều cám dỗ. Các đối cực cũng được định nghĩa là tính hữu hạn và vô hạn, vốn là đặc trưng của một đàng là con người, và đàng kia là Thượng Đế. Khi nghiên cứu ba sự cám dỗ này, chúng ta sẽ thấy những khác biệt giữa các đối cực rõ ràng đến mức nào. Khi bị cám dỗ, Đức Christ không thể mâu thuẫn với chính mình. Thế nên, Ngài tự đồng nhất với sự hoàn thiện. Ngài cho chúng ta thấy hình ảnh của một người “ở thế gian, nhưng không thuộc về thế gian,”(cxxx) bị ma quỹ cám dỗ, nhưng không có phản ứng nào sai theo gợi ý của quỹ ma. Do đó, Ngài là linh hồn đã giải thoát, là linh hồn thiêng liêng – không hề bị chi phối bởi dục vọng và những thử thách của nó, không bị xác thịt và những cám dỗ của nó làm lem ố, và thoát khỏi những tội lỗi của tiến trình trí tuệ. Đó là
To this the symbols of the devil and of Father Christmas bear testimony—embodiments of the primal dualities in the realm of quality. Man's entire existence, as man, is spent swinging between these pairs of opposites, until eventually the balance is achieved and, from then on, he moves towards that which is divine. It might profit all of us if we pondered long and deeply at times upon these two extremities of human existence—good and evil, light and dark, life and form, spirit and matter, the self and the not-self, the real and the unreal, truth and falsehood, right and wrong, pleasure and pain, the urge and the drag, the soul and the personality, Christ and the devil. In these last two the problem of the three temptations is summed up. These dualities have also been defined as finiteness and infinity which are the characteristics, one of man and the other of God. That which emphasises our finite nature is of humanity, that which is comprehensive is of God. We shall see, in our study of these three temptations, how clearly the distinctions between the dualities emerge. Christ, in the temptations, could not contradict Himself; and thus identifying Himself with perfection, He gives us a presentation of a human being “in the world, and yet not of the world,” (cxxx) tempted of the devil yet free from wrong reaction to the devil's suggestions. Thus He was a free soul, which is a divine soul, untrammelled by desire and its tests, undefiled by the flesh and its temptations, and liberated from the sins of the mental processes. Such is
(cxxix):
Religions of Mankind, by Otto Karrer, pp. 121, 122.
(cxxix):
Religions of Mankind, by Otto Karrer, pp. 121, 122.
(cxxx):
St. John, XVII.16.
(cxxx):
St. John, XVII.16.
