ý chí của Thượng Đế cho mỗi người và cho tất cả chúng ta. Và tác giả nói trên viết thêm: “Không thể có tự do . . . trừ phi ý chí thiêng liêng thực sự hòa hợp làm một với ý chí của con người hữu hạn trong mỗi phàm nhân.”(cxxxi) Đức Christ là một Phàm nhân như thế. Điều thiện vốn trái lại với điều ác, và thái độ của Đức Christ đối với ma quỹ là thái độ đối lập không thỏa hiệp. Trong thái độ này, Ngài soi sáng vấn đề, và làm những gì mà tất cả những linh hồn khác đều có thể làm. Như tôi đã nêu ở phần trước trong sách này, về tính cách độc đáo và đặc biệt của Ngài – gồm sự thực cơ bản là Ngài dùng những phương pháp phụng sự, để chiến thắng và hy sinh, mà bất cứ ai trong chúng ta cũng đều có thể sử dụng. Nhiều người trong quá khứ đã chết cho những người khác. Nhiều người đã đối đầu với điều tà ác một cách không khoan nhượng. Nhiều người đã hiến dâng đời mình cho công việc phụng sự. thế nhưng, chưa ai đã thành công với sự hoàn thành và hoàn thiện như Đức Christ.
the will of God for each and all of us, and the writer quoted above says: “There cannot be freedom … unless the divine will is genuinely one with that of finite beings in a single personality.” (cxxxi) Such a Personality was Christ. Good is the contradiction of evil, and Christ's attitude to the devil was one of uncompromising contradiction. In this He clarified the issue and did what all souls can do. Herein, as I have earlier pointed out, lies His uniqueness and His distinction—it consists in the basic fact of His utilising those methods of service, triumph and sacrifice which are available to any of us. Many in the past have died for others; many have faced evil with uncompromising opposition; many have dedicated their lives to service, but none have succeeded with the completeness and the perfection of Christ.
Thiết tưởng không thể lặp lại nhiều hơn rằng sự cao cả của Ngài là do Ngài có tinh thần đại đồng. Ts. Bosanquet bàn về vấn đề phàm tính này như sau:
His greatness, it cannot be too often reiterated, lies in His universality. Dr. Bosanquet deals with this question of personality as follows:
“Điều chúng ta cần làm là tốt hơn nên đặt con người thật của mình vào những gì cụ thể và tốt đẹp nhất. Và trong khi mong muốn con người này phát triển và hài mãn, chúng ta nên mong muốn tăng cường cá tính chân thực của mình, bằng cách giảm bớt thái độ loại trừ theo hình thức . . . Sẽ có lời phản biện rằng cá tính chân thực – có phạm vi và tổ chức rộng lớn – thì làm gia tăng sự tách biệt cũng như sự toàn diện của cá nhân. Hiển nhiên là với điều kiện nó phải giảm bớt thái độ loại trừ. Những nhân vật vĩ đại trên thế giới không chỉ sinh ra từ cha mẹ của họ ở thế gian. Tất cả các thời đại và các quốc gia đều hội tụ trong họ . . . Khi mong muốn sự hoàn thiện phát triển cao tức là chúng ta mong muốn một điều gì không còn đồng hóa với hay bị đồng hóa bởi các sự cố trong cuộc sống trần gian.”(cxxxii)
“What I am urging is rather that our true personality lies in our concrete best, and that in desiring its development and satisfaction we are desiring an increase of our real individuality, though a diminution of our formal exclusiveness…. It will be rejoined that true individuality—greatness of range and organization—augments personal distinction as well as comprehensiveness. Undoubtedly, but it decreases exclusiveness. The great world-men are not born simply of their earthly parents. Whole ages and countries are focussed in them…. In desiring a highly developed perfection we are desiring to be something which can no longer be identified either with or by the incidents of the terrestrial life.” (cxxxii)
Nếu những lời nói trên được nghiên cứu liên quan đến những sự cám dỗ của Đức Christ, thì chúng ta sẽ thấy sự kỳ diệu của những điều Ngài đã làm. Nó khích lệ tất cả chúng ta như những người em nhỏ của Ngài, nhưng cũng là những người con của Thượng Đế.
If these words are studied in connection with Christ's temptations, the wonder of what He did emerges, and is encouraging for all of us, His younger brothers, equally sons of God.
Do đó, vì tư cách hoàn toàn là con người nhưng vẫn hoàn toàn thiêng liêng, Đức Christ đi vào cuộc chiến cuối cùng với ma quỹ. Với tư cách là con người
Therefore as a whole man and yet utterly divine, Christ entered into final combat with the devil. As a human being,
(cxxxi):
The Value and Destiny of the Individual, by B. Bosanquet, p. 245.
(cxxxi):
The Value and Destiny of the Individual, by B. Bosanquet, p. 245.
(cxxxii):
Ibid., pp. 284, 285.
(cxxxii):
Ibid., pp. 284, 285.
