phàm tính của con người – tính chất của thân xác, tính chất tình cảm-dục vọng, và thể trí hay tính chất trí tuệ. Chúng ta đọc thấy như sau:
the lower human nature—the physical, the emotional-desire nature, and the mind or mental nature We read that:
“Khi đã nhịn ăn bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, sau đó Ngài đói lã. Và khi ma quỹ đến cám dỗ Ngài, nó nói Nếu Ngài là Con của Thượng Đế thì hãy ra lệnh cho những viên đá này biến thành bánh mì xem. Nhưng Ngài đáp, Có lời dạy rằng Con Người không chỉ sống bởi bánh mì, mà bởi mọi lời phán truyền của Thiên Chúa.”(cxxxiii)
“When he had fasted forty days and forty nights he was afterwards anhungered. And when the tempter came to him, he said, If thou be the Son of God command that these stones be made bread. But he answered and said, It is written, Man shall not live by bread alone, but by every word that proceedeth out of the mouth of God.” (cxxxiii)
Có hai điều thú vị liên quan đến ba sự cám dỗ này. Mỗi sự cám dỗ đều bắt đầu bằng chữ “Nếu” do ma quỹ thốt ra. Và mỗi lần như thế đều được Đức Christ đáp lại bằng câu “Có lời dạy rằng.” Hai câu nói vừa kể liên kết cả ba giai đoạn cám dỗ và cho ta manh mối của toàn thể tiến trình. Sự cám dỗ tối hậu là lòng nghi ngờ. Sự thử thách mà rốt cuộc tất cả chúng ta đều phải đối đầu, mà đã lên đến tột đỉnh trong cuộc đời của Đức Christ, cho đến khi nó bị Ngài đánh bại trên Thập tự giá, là sự thử thách thiên tính nơi con người. Chúng ta có bản tính thiêng liêng không? Các quyền năng thiêng liêng của chúng ta phải biểu lộ ra cách nào? Điều gì chúng ta có thể làm, hay không thể làm, vì chúng ta là con của Thượng Đế. Nói rằng những chi tiết trong mỗi sự khó khăn, thử lòng, và thử thách này có thể khác nhau, thì tương đối không quan trọng. Nói rằng những thử thách này có thể trước hết tập trung vào khía cạnh này hay khía cạnh khác trong phàm tính của chúng ta thì cũng không quan trọng nốt.
There are two interesting facts connected with all these temptations. Each of them begins with “If” on the lips of the devil, and each is met by Christ with the words “It is written.” These two phrases link all three episodes and give the clue to the whole process. The ultimate temptation is doubt. The test we have all to face eventually, and which climaxed in Christ's life until He vanquished it upon the Cross, is the test of our divinity. Are wedivine? How must our divine powers express themselves? What can we do, or not do, because we are sons of God? That the details of each difficulty, test and trial may differ is relatively immaterial. That the tests may first be focussed in one aspect of our lower nature or another is equally unimportant.
Chính sức thôi thúc chung cả đời hướng về thiên tính là đang chịu thử thách. Với người còn kém tiến hóa, y hoàn toàn không thấy gì về vấn đề thiên tính. Y chỉ có thể bận tâm đến những chi tiết, đến vấn đề ngay trước mắt trong đời sống của mình. Tùy trường hợp mà y xử lý vấn đề này theo ánh sáng của lương tâm hay không. Với người đệ tử thì chi tiết trở nên ít quan trọng, và y bắt đầu dần dần quan tâm đến các chân lý chung về tư cách của mình là con của Thượng Đế. Bấy giờ, y xử lý các điều kiện trong đời sống của mình theo góc độ của lý thuyết đó. Đối với người con đã hoàn thiện của Thượng Đế, như Đức Christ, hoặc đối với những người gần đến mức hoàn thiện, thì vấn đề này phải được xử lý một cách toàn thể, và những vấn đề khó khăn của đời sống phải được xem xét từ góc nhìn của chính thiên tính. Đó là vấn đề của Đức Christ, và đó là những hàm ý ẩn trong ba lần nói “Nếu” của ma quỹ.
It is the general lifelong urge to divinity which is on trial. To the man who is but a little evolved the problem of divinity as a whole does not present itself. He can be preoccupied only with the detail, with the problem in the immediate foreground of his life. This he handles or not, as the case may be by the light of conscience. For the disciple, the detail assumes less importance, and the general truth of his sonship begins slowly to concern him. He then handles his life conditions from the angle of that theory. For a perfected son of God, such as the Christ, or for the man nearing perfection, the problem must be handled as a whole, and the life problem must be considered from the angle of divinity itself. Such was the issue with Christ, and such the implications hidden in the devil's threefold “If.”
(cxxxiii):
St. Matt., IV.2, 3, 4.
(cxxxiii):
St. Matt., IV.2, 3, 4.
