Nhưng chính trong Thánh điện, với sự hiểu biết đầy đủ về những lời giáo huấn trong kinh điển, và thường là sau khi chiến thắng, mối nghi ngờ mới giáng lên người đệ tử. Có lẽ, nói cho cùng, ý thức về thiên tính mà cho đến nay đã nâng đỡ người đệ tử, thì chính nó cũng là ảo cảm chứ không có thực. Người đệ tử không thể nghi ngờ rằng vốn đã có những kinh nghiệm với tính cách thiêng liêng và siêu nhiên. Đã có những phút giây bừng lên “ý thức tiếp cận Thiêng liêng, không giống như những kinh nghiệm khác, có tính cách độc đáo, sáng tạo, và không thể giải thích, như Giới tính hay ý thức Mỹ lệ – như đói ăn, khát uống.”(cxxxix) Vì không còn nghi vấn gì khi nói rằng “ở tâm điểm của toàn thể tôn giáo, và tất cả các tôn giáo, có một kinh nghiệm độc đáo, không thể được giải thích bằng cách phát triển từ kinh nghiệm khác.”(cxl) Thế nhưng, có lẽ chính kinh nghiệm đó cũng chỉ là hiện tượng, chứ không phải là thực tính. Nó là điều gì đó có tính cách thoáng qua, không có cơ sở bất tử. Nó là điều được trải nghiệm như một phần ảo cảm của thế gian, vốn không lâu bền, và không thể tồn tại. Có lẽ Thượng Đế chỉ là tên gọi cho mọi sự vật đang hiện hữu. Đồng thời, đối với linh hồn cá nhân hữu thức, không có điều gì trường tồn rõ rệt, không có thiên tính cốt yếu, và không điều gì có thật – chỉ là tia chớp thoáng qua của ý thức. Chúng ta hãy trải nghiệm ý thức về thiên tính này, để xem liệu có điều gì tồn tại, có tính tinh thần và bất tử hay chăng, sau những cơn biến đổi và hủy diệt ở cõi trần.
But it is in the Holy Place, with a full knowledge of what is written, and frequently after victory, that doubt descends upon the disciple. Perhaps, after all, that sense of divinity which has hitherto upheld the disciple is itself but glamour and not reality. That there have been experiences of a divine and supernatural nature the disciple cannot doubt. There have been moments when there has been “a sense of Divine access as different from other experiences, as original and inexplicable, as Sex or as the sense of Beauty—as hunger or thirst,” (cxxxix) for there is no question that “at the heart of all religion and all religions there is an experience unique, and not to be accounted for by evolution from other experience.” (cxl) But perhaps that too is simply phenomenal, and not real; something that passes, with no immortal basis; something that is experienced as part of the world glamour, but does not and cannot endure. Perhaps God is just a name for everything that is, and, for the individual conscious soul, there is no definite persistence, no essential divinity, and nothing real—only a momentary flash of an awareness. Let us put this sense of divinity to the test and see if, with the change of physical destruction, something lasts which is spirit and is immortal.
Khi nghiên cứu cách mà Đức Christ đối ứng với sự cám dỗ này, người ta có khuynh hướng tin rằng (khi đã khẳng định niềm tin của Ngài vào Thiên tính của chính mình) Ngài chỉ cần không bận tâm đến sự cám dỗ đó là xong. Phương pháp của Ngài thật là vắn tắt và ngắn gọn, không có chi tiết rõ ràng. Phương cách thoát ra khỏi sự cám dỗ này, có hai phần: nhận biết bản chất của nó, là không có thực, chỉ là ảo cảm, không thực sự hiện hữu lâu bền, chỉ là sự dối lừa đến tấn công chúng ta. Rồi sau đó, chúng ta trụ vào kinh nghiệm về Thượng Đế. Nếu trong phút giây ngắn ngủi chúng ta ở trong sự Hiện diện của Thượng Đế và biết rõ điều đó, thì nó là sự thật. Nếu sự hiện diện của Thượng Đế nơi tâm con người trong phút giây, chốc lát nào đó là điều thực tế, thì chúng ta hãy trụ vững vào kinh nghiệm đã biết và cảm nhận ấy, không còn bận tâm gì đến
As one studies the way in which Christ met this temptation one is inclined to believe that (having affirmed His belief in His Own Divinity) He simply ignored the temptation. His method was so brief and concise, and remains undeveloped as to detail. The way out, in this particular temptation, is dual: to recognise it for what it is, unreal, simply a glamour which has no true and lasting existence, just a delusion which assails us; and then to rest back upon the experience of God. If for one brief minute we have been in the Presence of God and known it, that is real. If the Presence of God in the human heart has at any moment, for an instant, been a reality, then let us take our stand upon that known and felt experience, refusing to deal with the
(cxxxix):
The Divinity in Man, by J.W. Graham, p. 88.
(cxxxix):
The Divinity in Man, by J.W. Graham, p. 88.
(cxl):
Ibid., p. 88.
(cxl):
Ibid., p. 88.
