bị xúi giục làm như thế. Điều gì khiến Ngài không chấp nhận cơ hội đó? Câu đáp của Ngài cho thấy rõ ràng. Yếu tố can thiệp là sự hiểu biết của Ngài rằng Thượng Đế là Duy nhất, và Thượng Đế là Tất cả. Ma quỹ cho Ngài thấy hình ảnh đa dạng, gồm nhiều vương quốc, nhiều sự phân chia, về tính vạn thù, đa nguyên, gồm những đơn vị riêng biệt. Đức Christ đến để thống nhất, gom lại, và kết hợp tất cả các vương quốc, mọi chủng tộc, và mọi người về một mối. Do đó, lời của Thánh Paul có thể đúng và thực tế:
been induced to make it. What stood between Him and the acceptance of this opportunity? His reply indicates it clearly, but needs understanding. What intervened was His knowledge that God was One and God was All. The devil showed Him a picture of diversity, of many kingdoms, much division, of multiplicity, plurality, separated units. Christ came to unify, to bring together and to unite in one all kingdoms, all races and all men, so that the words of St. Paul could be true in deed and in fact:
“Chỉ có một cơ thể và Thánh linh duy nhất, ngay cả bạn được kêu gọi với nguồn hy vọng duy nhất về sự kêu gọi đó. Chỉ có vị Chúa duy nhất, niềm tin duy nhất, phép báp-têm duy nhất, Thượng Đế và là Đấng Cha Lành duy nhất của cả chúng sinh. Ngài là Đấng chí tôn, hoạt động xuyên qua tất cả, và ở trong tất cả.”(cxlii)
“There is one body and one Spirit, even as ye are called in one hope of your calling; one Lord, one faith, one baptism, one God and Father of all, who is above all, and through all, and in you all.” (cxlii)
Giá mà Đức Christ nghe theo lời mê hoặc của ma quỹ và, từ động cơ có vẻ đúng và tình thương nhân loại mà Ngài chấp nhận món quà đề nghị, thì những lời hứa đó hẳn cũng không bao giờ được thực hiện. Vì chắc hẳn rằng vào ngày nào đó có lẽ không xa, những xáo trộn trong hiện tại khả dĩ khiến chúng ta suy nghĩ. Đức Christ giữ các tiêu chuẩn gia trị của Ngài đúng thực, và mục đích của Ngài không thay đổi. Vì thế, ảo tưởng về quyền lực không thể ảnh hưởng được Ngài. Những điều chân thực đã gắn chặt vào trí tuệ của Ngài đến đỗi những gì không thực, và ngay trước mắt không thể lừa gạt tâm thức của Ngài. Ngài thấy toàn thể bức tranh của đời sống. Ngài thấy hình ảnh của một thế giới mà trong đó không thể có nhị nguyên, mà chỉ có nhất nguyên. Và Ngài không hề chao đảo trong nỗ lực giúp cho thế giới tương lai ấy trở thành hiện thực.
Had Christ succumbed to the enticements of the devil and, from apparent right motive and love of humanity, accepted the proffered gift, these words would never have been fulfilled, as they surely will be at some date, perhaps not so distant as the chaotic present might lead us to think. Christ held His values true and His purpose unchanged. The illusion of power could not touch Him. That which was real had such a grip of His mind that the unreal and the immediate could not delude His consciousness. He saw the picture whole. He saw the vision of a world wherein there could be no duality but only unity, and from His efforts to bring that future world into being He could not be swerved.
Ở đâu có linh ảnh này, thì ở đó những giá trị thấp thỏi và những vấn đề hẹp hòi sẽ không được người có tâm hồn nhiệt thành lưu ý. Khi người ấy thấy rõ khả năng thực hiện cho toàn thể, thì những thành phần sẽ được an bài. Khi Thiên ý được hiển lộ rõ ràng cho nhà thông nhãn, thì những mục tiêu và động cơ thấp kém, những mong ước và ham muốn nhỏ nhoi của phàm ngã sẽ phai mờ dần ra khỏi cái thấy của y. Ở cuối con đường tiến hóa là sự hoàn thành viên mãn, là Thiên giới, chứ chẳng phải các vương quốc ở thế gian. Chúng là thành phần của cái toàn thể tương lai, và về sau sẽ được hòa nhập vào sự tổng hợp tinh thần. Thế nhưng, như chúng ta có thể thấy trong chương cuối, khi tổng kết các kết quả của điểm đạo, Thiên giới
Where this vision exists, lesser values and smaller issues cannot hold the ardent heart. Where the whole as a possibility is grasped, the part falls into its rightful place. Where the purpose of God stands clearly revealed to the mind of the seer, the lesser ends or motives, and the tiny wishes and desires for and of the personal self fade out of the picture. At the end of the road of evolution lies the consummation, the kingdom of God, not the kingdoms of the world. They are parts of a future whole, and will be later welded into a spiritual synthesis. But that kingdom, as we shall see in our final chapter, when we sum up the results of initiation, is
(cxlii):
Eph., IV.4, 5, 6.
(cxlii):
Eph., IV.4, 5, 6.
