User Tools

Site Tools


books:24books:from_bethlehem_to_calvary:fbtc_130


không trở thành hiện thực qua tham vọng cá nhân, nỗ lực cá nhân, và ý muốn cá nhân. Thiên giới đến, khi cái thành phần hòa nhập vào trong toàn thể, và cá nhân hòa hợp với tập thể. Nhưng điều này được thực hiện một cách thông minh và tự nguyện, mà không gây tổn thất uy tín, sự hữu dụng, hay ý thức đồng nhất của mỗi cá nhân. Nó cũng không do sự cưỡng chế hay đòi hỏi của đoàn nhóm, tiểu bang, hay vương quốc, như thường thấy hiện nay. Ts. van der Leeuw nói:

not brought into being through personal ambition, personal effort and personal desire. It comes through the submergence of the part in the whole and of the individual in the group. But this is brought about willingly and intelligently, with no loss of personal prestige, usefulness or sense of identity. It is not enforced or demanded by the group or state or kingdom, as is so frequently the case today. Dr. van der Leeuw tells us:

“Nếu chúng ta muốn bước vào Thiên giới, thì phải thay đổi thái độ này thành thái độ của Đức Christ. Tình thương của Ngài đã chói rang, cứ mãi tuôn tràn ra thế giới chung quanh, dù họ có xứng đáng hay không. Sự sống của Ngài tập trung vào Nguồn sống Thiêng liêng, vốn có trong tất cả chúng ta. Trong Ngài, thậm chí không còn dấu vết gì của phàm ngã chia rẽ, chiến đấu cho nó được sinh tồn hay trở nên vĩ đại. Ngài đã uống cạn chén đắng cay trong cuộc sống, sạch hẳn tất cả những gì thuộc cá nhân, và đã chứa đầy chất rượu quý của Sự sống Thiêng liêng, mà tất cả chúng ta đều sẵn có. Dù có thể là không cố ý, chúng ta vẫn liên tục duy trì cái trung tâm của đời sống riêng rẽ mà chúng ta gọi là phàm nhân. Nếu muốn đi theo Đức Christ, chúng ta hãy từ bỏ cuộc tranh đấu khó nhọc nhằm khẳng định cá nhân mình, để chỉ muốn sống cuộc đời của Toàn thể hơn là thành phần. Nhờ thế, chúng ta mới có thể đi vào Thiên giới, nơi không hề có tính chia rẽ, phân ly.”(cxliii)

“If we would enter the kingdom this attitude must change to that of Christ whose love has become radiating, ever giving out to the surrounding world, whether deserving or not, whose life is centred in the Divine, common to all. In Him there is no remnant even of a separated personality, battling for its own existence or aggrandizement; the cup of His existence is emptied of all that is personal and become filled with the wine of the divine life, shared by all. We, by continuous though possibly unconscious effort, may maintain the centre of separate life which we call our personality; if we would follow Christ, we have to give up the laborious struggle for individual assertion in the desire to be the life of the Whole rather than that of a part. Thus alone can we enter the Kingdom where no separateness can be.” (cxliii)

Sự cám dỗ đối với Đức Christ gồm có yêu cầu phải công nhận tính nhị nguyên. Thế nhưng, đối với Ngài chỉ có vương quốc duy nhất, và con đường duy nhất đi vào Thiên giới, và Đấng Thượng Đế duy nhất. Ngài đang làm cho Thiên giới trở thành hiện thực, một cách thật là chậm chạp nhưng chắc chắn. Sứ mệnh của Đức Christ là đưa ra phương pháp để có thể mang lại sự hợp nhất. Đồng thời Ngài cũng công bố tình bác ái bao trùm vạn loại, và kỹ thuật nhất quán mà tất cả những ai muốn nghiên cứu cuộc đời Ngài và muốn đáp ứng với tinh thần của Ngài, có thể làm theo. Vì thế, Ngài không thể nào phạm sai lầm về cái bề ngoài đa dạng. Ngài cũng không thể tự đồng hóa với cái vạn thù khi, như Thượng Đế làm, Ngài ôm trọn cái tổng hợp rộng lớn trong tâm thức của mình. Trong quyển sách nổi tiếng của ông Tiểu luận về Con Người, Đức Giáo hoàng cảm nhận được điều này, và nói lên bằng những lời mà tất cả chúng ta đều quen thuộc:

Christ's temptation consisted of a demanded recognition of duality. But to Him, there was only one kingdom and one way into the kingdom, and one God Who was bringing, slowly indeed but surely, that kingdom into being. His mission was to reveal the method whereby unity could be brought about; to proclaim that inclusive love and that technique of at-one-ment which all who would study His life and react to His spirit could follow. He could not therefore fall into the error of diversity. He could not identify Himself with multiplicity when He embraced in His consciousness, as God, the larger synthesis. Pope, in his famous Essay on Man, sensed this, and expressed it in words familiar to all of us:

“Thượng Đế yêu thương từ toàn thể đến thành phần

“God loves from whole to parts, but human soul

Nhưng con người phải vươn lên từ cá nhân đi vào toàn thể.

Must rise from individual to the whole.


(cxliii):

Dramatic History of Christian Faith, by Dr. van der Leeuw, p. 19.

(cxliii):

Dramatic History of Christian Faith, by Dr. van der Leeuw, p. 19.

books/24books/from_bethlehem_to_calvary/fbtc_130.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki