trở về với “hình thể cố hữu của mình,” rồi xuống núi. Sau đó xảy ra điều có thể xem như là phản ứng tinh thần nặng nề và buồn thảm, kinh khủng và không thể tránh, mà Đức Christ đã nói lên:
“to His proper form,” the descent from the mountain had to follow. Then occurred what might be regarded as a great, sad, spiritual reaction, inevitable and terrible, expressed by Christ in the following words:
“Con Người sẽ bị phản bội vào giao vào tay kẻ dữ. Họ sẽ giết Người, và đến ngày thứ ba Người Sẽ sống lại.”(clxxii)
“The Son of Man shall be betrayed into the hands of men, and they shall kill him, and the third day he shall be raised again.” (clxxii)
Rồi đến lời nhận xét đơn giản là các môn đồ “hết sức hối tiếc.” Có lời ghi chép rằng linh ảnh này của Đức Christ gồm hai phần. Thứ nhất, Ngài nhìn thấy sự thành tựu. Sự thành tựu trên đỉnh núi, một kinh nghiệm tinh thần trọng đại mà Ngài đã trải qua. Giờ đây, Ngài lại thấy một thành quả hồng trần dưới hình thức đi vào thành Jerusalem một cách vẻ vang. Nhưng kèm theo đó là linh cảm cho Ngài thấy trước rằng cuộc đời phụng sự của mình lên đến tột đỉnh trên Thập tự giá. Có lẽ lần đầu tiên Ngài thấy rõ những gì đang chờ Ngài. Trước mắt Ngài trải dài con đường đau khổ của vị Cứu thế. Vận mệnh của tất cả các linh hồn tiền phong đi đến cực điểm trong kinh nghiệm của Ngài. Ngài thấy mình bị chối bỏ, bêu riếu, giết hại như nhiều người con của Thượng Đế ở trình độ thấp kém hơn đã từng phải chịu. Bao giờ họ cũng phải bị thế gian chối bỏ trước khi được mọi người chấp nhận. Bàn hoàn thất vọng là một giai đoạn trên đường đi đến thực tại. Những ai chưa nhận thức được thế giới các giá trị tinh thần thì bao giờ cũng thù ghét những người đã nhận thức được. Đức Christ phải đối mặt với điều này, nhưng “Ngài vẫn chăm chăm đi đến Jerusalem.”(clxxiii)
Then comes the simple comment that the disciples “were exceedingly sorry.” This vision of Christ's, if we trace it in the records, fell into two parts. First, He had a vision of achievement. The mountain-top achievement, a great spiritual experience, lay behind Him. Now He has a vision of a physical consummation in the form of the triumphal entry into Jerusalem. But this is accompanied by a presentiment or a prevision of the culmination of His life of service upon the Cross. He saw clearly, perhaps for the first time, what lay ahead of Him, and the direction in which His service to the world was leading Him. The via dolorosa of a World Saviour stretched out before Him; the destiny of all pioneering souls climaxed in His experience, and He saw Himself rejected, pilloried and killed, as have many lesser sons of God. World rejection always precedes world acceptance. Disillusionment is a stage on the way to reality. The hatred of those who are not yet ready to recognise the world of spiritual values is ever the lot of those who are. This, Christ faced, and yet “He steadfastly set His face to go to Jerusalem.” (clxxiii)
Khi xem xét những sự việc xảy ra này, chúng ta thấy rõ sự thử thách đặc biệt mà nay Đức Christ phải chịu. Đây cũng là sự thử thách gồm ba phương diện, như trong cuộc điểm đạo Báp-têm. Nhưng lần này có tính cách tinh tế hơn nhiều. Ngài đối mặt với sự thử thách đó để cho thấy rõ liệu Ngài có thể chịu đựng và xử lý được chăng những thành công trong đời, và trong chuyến đi một cách vẻ vang vào Thánh Địa, mà không xa rời
As we consider these happenings, the particular test which Christ now encountered becomes clear in our minds. It was again a threefold test, as was that after the Baptism initiation; but this time it was of a far subtler nature. He was faced with the test as to whether He could endure and handle worldly success, and pass along the triumphant way of His entry into the Holy City, without deviating from
(clxxii):
St. Matt., XVll.22, 23.
(clxxii):
St. Matt., XVll.22, 23.
(clxxiii):
St. Luke, IX.51.
(clxxiii):
St. Luke, IX.51.
