tiến bộ đã qua là bảo đảm cho điều này. Tính cách liên quan mật thiết của biến cố này thì vẫn chưa được hiểu bao nhiêu bởi những người mà Đức Christ gọi là có mắt để thấy và có tai để nghe. Tất nhiên, chúng ta đang tiến đến những điều vĩ đại mà Đức Christ đã nhấn mạnh trong cuộc đời và công việc của Ngài. Chúng ta vẫn chưa đạt đến điều vĩ đại đó, nhưng chúng ta đã thấy được những dấu hiệu của nó. Đã có những chỉ báo cho thấy thời đại mới này đang đến. Và có thể nhận biết được những nét sơ khởi của cấu trúc xã hội mới và gần với lý tưởng hơn, dựa vào nhân loại đã hoàn thiện. Chính sự hoàn thiện này mới là quan trọng.
progress is the guarantee. The immediacy of this happening is already faintly understood by those who, as Christ has said, have the eyes to see and the ears to hear. Inevitably we are moving forward towards greatness, and Christ emphasised this in His life and work. We have not yet achieved this greatness, but the signs of it can be seen. Already there are indications of the coming of this new era, and the dim outlines of a new and more nearly ideal social structure, based on perfected humanity, are discernible. It is this perfection which is of importance.
Một trong những điều đầu tiên mà chúng ta cần nhận thức là sự thực, sự thực xác định rằng cuộc điểm đạo Thập giá hình của Đức Christ vốn thuộc về lĩnh vực đại đồng và toàn thể, chứ không chỉ ứng dụng riêng cho cá nhân. Có lẽ mọi người sẽ ngạc nhiên khi biết rằng nhất thiết phải hiểu sự chết của Đức Christ trên Thánh giá như đã ghi trong lịch sử, thì không chính yếu là liên quan đến mỗi cá nhân khẳng định mình được hưởng lợi ích từ đó. Đó là một sự kiện vũ trụ vĩ đại. Hàm ý và kết quả của nó liên quan đến đại khối nhân loại, chứ không liên quan đến riêng mỗi cá nhân. Chúng ta quá thường lấy những hàm ý trong cuộc hy sinh của Đức Christ để áp dụng cho cá nhân mình, với tính cách sự việc cá nhân. Tính ích kỷ của người chí nguyện trên đường tinh thần thật rất rõ ràng.
One of the first things that it seems essential to recognise is the fact, the definite fact, that Christ's Crucifixion must be lifted out of the realm of its purely individual application, into the realm of the universal and the whole. It may perhaps cause some consternation when we emphasise the necessity of realising that the death of the historical Christ upon the Cross was not primarily concerned with each individual man who claims to profit by it. It was a great cosmic event. Its implications and its results concern the masses of humanity, and do not concern specifically the individual. We are so apt to take to ourselves, as a personal affair, the many implications of Christ's sacrifice. The selfishness of the spiritual aspirant is often very real.
Nếu tìm hiểu vấn đề này một cách thông minh, thì chắc hẳn chúng ta thấy rõ rằng Đức Christ không chết để bạn và tôi có thể lên cõi thiên đường. Ngài chịu chết do chính tính chất của công việc phụng sự mà Ngài thực hiện, của âm điệu mà Ngài gióng lên, và cũng vì Ngài mở màn một thời đại mới, và nói cho mọi người biết làm thế nào để sống với tư cách những người con của Thượng Đế.
It is surely evident, if one approaches the subject intelligently, that Christ did not die in order that you and I might go to heaven. He died as the result of the very nature of the service which He rendered, of the note which He struck, and because He inaugurated a new age and told men how to live as sons of God.
Do đó, khi xem xét câu chuyện của Jesus trên Thập tự giá, nhất thiết chúng ta phải thấy nó trong phạm vi rộng lớn và phổ quát hơn quan niệm thông thường. Hầu hết những luận giải và sách vở về vấn đề này đều nhằm tranh cãi và biện luận. Thường thì chúng bênh vực hay chống đối bằng chứng hoặc khoa thần học kết hợp với chủ đề này. Hoặc chúng có tính cách thuần là thần bí hay xúc cảm trong luận điệu hoặc đối tượng, chỉ đề cập đến sự liên quan của cá nhân
In considering the story of Jesus upon the Cross, it is essential, therefore, that we see it in broader and more general terms than is usually the case. Most of the treatises and writings upon the subject are controversial and argumentative, usually defending or attacking the evidence or the theology associated with the theme. Or they may be of a purely mystical or sentimental nature in tone and object, concerning themselves with the relation of the individual
