Xu thế chung của toàn cuộc sống nhân loại là có khuynh hướng bác bỏ những giáo lý cũ kỹ dựa vào sự sợ hãi. Thay vào đó, họ can đảm đối diện với những sự kiện thực tế và trách nhiệm, vốn là quyền hạn sẵn có của mình về mặt tinh thần.
The whole trend of human life tends to repudiate those ancient tenets which were founded in fear, and instead, courageously faces the facts and the responsibilities which are inherent in its spiritual birthright.
2
2
Khi Giáo hội chú trọng đến Đức Christ hằng sống, và khi họ công nhận rằng các lễ hội và nghi lễ của mình đều vốn kế thừa từ thời quá khứ rất xa xưa, thì bấy giờ chúng ta sẽ thấy sự xuất lộ của nền tôn giáo mới. Nền tôn giáo này sẽ đoạn tuyệt với hình tướng và quá khứ, giống như Thiên giới cũng hoàn toàn đoạn tuyệt với vật chất và phương diện hình thể vậy. Có thể xem toàn cả nền tôn giáo chính thống là chiếc thập tự giá mà Đức Christ đã phải chịu khổ hình trên đó. Nó đã phục vụ xong mục đích là người trông nom qua các thời đại và bảo tồn các hình thức cổ xưa. Nhưng nó phải bước vào đời sống mới và trải qua sự phục sinh, nếu nó muốn đáp ứng nhu cầu hiện nay của nhân loại có tính tinh thần sâu sắc. Người ta nói rằng “Giống như những cá nhân, các quốc gia được hình thành không chỉ bởi những thứ họ thủ đắc, mà còn bởi những thứ họ từ bỏ, và điều này cũng đúng với tôn giáo hiện nay.”(cxcvi) Hình thể của nó phải chịu hy sinh trên Thập tự giá của Đức Christ, để nó có thể được phục sinh vào đời sống thực và sinh động, nhằm đáp ứng nhu cầu của mọi người. Tôn giáo hãy lấy chủ đề là Đức Christ hằng sống, chứ không phải là vị Cứu thế đã chết. Đức Christ đã chết. Chúng ta đừng nhầm lẫn điều đó. Đức Christ của lịch sử đã đi qua cửa tử vì chúng ta. Đấng Christ
When the Church lays its emphasis upon the living Christ, and when it recognises that its forms and ceremonies, its festivals and rituals are inherited from a very ancient past, we shall then have the emergence of a new religion which will be as much divorced from form and the past as the kingdom of God is divorced from matter and the body nature. Orthodox religion, as a whole, can be regarded as a cross upon which we have crucified Christ; it has served its purpose as the custodian of the ages and the preserver of ancient forms, but it must enter into new life and pass through the resurrection if it is to meet the need of the deeply spiritual humanity of today. “Nations, like individuals,” we are told, “are made, not only by what they acquire but by what they resign, and this is true also of religion at this time.” (cxcvi) Its form must be sacrificed upon the Cross of Christ in order that it may be resurrected into true and vital life for the meeting of the people's need. Let a living Christ be its theme, and not a dying Saviour. Christ has died. About that let there be no mistake. The Christ of history passed through the gates of death for us. The cosmic
(cxciv):
St. John, XIX.30.
(cxciv):
St. John, XIX.30.
(cxcv):
St. Matt., XXV.21.
(cxcv):
St. Matt., XXV.21.
(cxcvi):
The Supreme Spiritual Ideal, by Sir Radhakrishnan, Hibbert Journal, October, 1936.
(cxcvi):
The Supreme Spiritual Ideal, by Sir Radhakrishnan, Hibbert Journal, October, 1936.
