việc Đức Christ đã sống lại. Trong khi đó, Giáo hội phía Tây lại chú trọng đến Đấng cứu thế đã chịu khổ hình thập tự. Thiên Chúa giáo phía Đông xem sự phục sinh là giáo huấn then chốt của mình.
risen Christ. The West has emphasised the crucified Saviour. Eastern Christianity looks to the resurrection as its pivotal teaching.
Con người cần phải chết dứt đối với những thứ vật chất, cũng như phải từ bỏ cái khuynh hướng gây tội lỗi và thường quên Thượng Đế, đó là những đóng góp của Thiên Chúa giáo phía Tây cho niềm tin tôn giáo trên thế giới. Nhưng chúng ta đã quá bận tâm đến vấn đề tội lỗi mà quên đi thiên tính của mình. Chúng ta có thái độ quá đỗi cá nhân trong tâm thức, nên đã vẽ ra một vị Cứu thế ban tặng sự sống của Ngài cho chúng ta với tính cách những cá nhân, và tin rằng nếu không có sự chết của Ngài thì chúng ta không bao giờ có thể đi vào cõi thiên đàng. Trái lại, Thiên Chúa giáo phía Đông thì không mấy chú trọng đến những điều nói trên, mà nhấn mạnh về Đức Christ hằng sống và bản tính thiêng liêng của con người. Chắc hẳn rằng, cần phải kết hợp và diễn giải lại những gì tốt đẹp nhất của hai đường hướng trình bày chân lý kể trên. Chỉ chừng ấy, chúng ta mới có được lập trường vững vàng, không còn nghi vấn, đồng thời biết chắc rằng nó có khả năng bao gồm đến mức thực sự thiêng liêng. Tội lỗi vẫn hiện hữu, và cần phải hy sinh trong quá trình điều chỉnh tính chất tội lỗi của mình. Có sự chết trong đời sống, và cần phải “chết dứt mỗi ngày,”(cxcix) như lời của Thánh Paul, để chúng ta có thể sống. Đức Christ chết dứt với tất cả những gì hiện hữu trong hình thể, nêu gương sáng để chúng ta có thể đi theo bước chân Ngài. Thế nhưng, người Thiên Chúa giáo phía Tây đã quên mất sự Biến dung và không còn giao tiếp với thiên tính, nên nay họ cần sẵn sàng chấp nhận những gì mà người Thiên Chúa giáo phía Đông đã tin tưởng.
The need of a death unto things material, the tendency of man to sin and to forget God, and the necessity for a change of heart or of intention have been the contribution of Western Christianity to the religious beliefs in the world. But we have been so preoccupied with the subject of sin that we have forgotten our divinity; and we have been so intensely individual in our consciousness that we have depicted a Saviour Who gave His life for us as individuals, believing that had He never died we could never enter heaven. On these truths the Eastern Christian has placed little emphasis, stressing the living Christ and the divine nature of man. Assuredly, only when the best of the two lines of presented truths are brought together and then reinterpreted shall we arrive at the basic concept upon which we can take our stand without questioning, and also with the certainty that it is inclusive enough to be really divine. Sin exists, and there is sacrifice involved in the process of adjusting our sinful natures. There is a death unto life, and a need to “die daily,” (cxcix) as St. Paul says, in order that we may live. Christ died to all that had its existence in form, leaving us an example that we should follow His steps. But we in the West have forgotten the Transfiguration and lost touch with divinity, and we should now stand ready to accept from the Eastern Christian what he has so long believed.
Kiến thức tinh thần này bao giờ cũng có trên thế giới. Từ lâu trước khi Đức Christ giáng trần, thiên tính nơi con người đã được khẳng định, và những cuộc lâm phàm thiêng liêng đã được công nhận.
This gnosis has always been in the world. Long before Christ came the divinity of man was affirmed and divine incarnations were recognised.
Chính những người theo Trí huệ phái tự cho rằng mình nắm giữ một cuộc thiên khải vốn không phải của chỉ riêng họ, mà bao giờ cũng có trên thế giới. G. R. S. Mead, người am hiểu nhiều về vấn đề nói trên, nhận xét rằng: “Sự khẳng định của những người Trí huệ phái này thực ra nói rằng tin mừng về Đức Christ (Đức Kitô)
The Gnostics themselves claimed to be the custodians of a revelation which was not uniquely theirs, but which had always been present in the world. G.R.S. Mead, an authority on these matters, remarks that: “The claim of these Gnostics was practically that the good news of Christ (the Christos)
(cxcix):
I Cor., XV.31.
(cxcix):
I Cor., XV.31.
