User Tools

Site Tools


books:24books:from_bethlehem_to_calvary:fbtc_195


chịu chi phối bởi các lý giải đưa ra cho Thiên Chúa giáo trong hai ngàn năm qua vậy. Đức Christ trao cho chúng ta giáo huấn rằng chúng ta phải chết để sống như cácvị Thượng Đế, và vì thế mà Ngài đã chết. Ngài tổng kết nơi mình tất cả các truyền thống của thời quá khứ, vì Ngài “không những hoàn thành các Thánh kinh Do Thái giáo, mà Ngài cũng hoàn thành thánh kinh của các tôn giáo khác. Vì thế mà khiến cho Thiên Chúa giáo buổi sơ khai có sức hấp dẫn rất lớn. Trong Ngài, hình ảnh lờ mờ của nhiều vị Thần thánh khác được hội tụ đến mức gần như thực tế. Và trong thập giá hình của Ngài, những câu chuyện xưa về nỗi đau khổ khủng khiếp và sự chết hy sinh của họ nhằm để chuộc tội, đã trở thành hiện thực, với ý nghĩa xác định rõ ràng.”(cciii) Nhưng sự chết của Ngài cũng là bước hoàn thành một cuộc sống hy sinh và phụng sự, và cũng là hậu quả hợp lý cho giáo huấn của Ngài. Những người tiền phong, những ai tiết lộ cho con người biết bước kế tiếp của họ, và những ai cố gắng diễn giải Thiên cơ, đều tất phải bị từ khước, và thường phải chết do hậu quả những lời tuyên bố can đảm của mình. Đức Christ cũng không ở ngoài thông lệ này. “Những nhà tư tưởng tiên tiến của Thiên Chúa giáo hiện nay xem Thập giá hình của Chúa là sự hy sinh tối thượng mà Ngài đã thực hiện theo những nguyên lý trong giáo huấn của Ngài. Đó là giai đoạn trọn vẹn và hoàn hảo nhất trong cuộc đời hết sức hào hùng của Ngài. Nó cũng nêu tấm gương tuyệt vời cho nhân loại thấy rằng suy ngẫm về nó sẽ mang lại một tình trạng hợp nhất với Nguồn cội của mọi sự lành thiện.”(cciv)

from the interpretations given to Christianity during the past two thousand years. Christ did give us the teaching that we must die in order to live as Gods, and therefore He died. He did sum up in Himself all the traditions of the past for He “not only fulfilled the Judaic Scriptures, but He also fulfilled those of the pagan world, and therein lay the great appeal of early Christianity. In Him a dozen shadowy Gods were condensed into a proximate reality; and in His crucifixion the old stories of their ghastly atoning sufferings and sacrificial deaths were made actual and given a direct meaning.” (cciii) But His death was also the consummating act of a life of sacrifice and service, and the logical outcome of His teaching. Pioneers and those who reveal to men their next step, those who come forth as the interpreters of the divine Plan, inevitably are repudiated, and usually die as the result of their courageous pronouncements. To this rule Christ was no exception. “Advanced Christian thinkers now regard the Crucifixion of our Lord as the supreme sacrifice made by Him for the sake of the principles of His teaching. It was the crowning act of His most heroic life, and it affords such a sublime example to mankind that meditation upon it may be said to produce a condition of at-one-ment with the Fountainhead of all goodness.” (cciv)

Thế thì bằng cách nào mà ngày nay chúng ta nhấn mạnh đến thế về sự hy sinh bằng máu huyết của Đức Christ và ý tưởng về tội lỗi? Dường như có hai nguyên nhân dẫn đến điều này:

How then is it that today we have such an emphasis upon the blood sacrifice of Christ and upon the idea of sin? It would appear that two causes are responsible for this:

1. Ý tưởng được kế thừa về sự hy sinh bằng máu huyết. Như lời của Ts. Rashdall:

1. The inherited idea of blood sacrifice. As Dr. Rashdall tells us:

“Thực ra, những tác giả khác nhau của các kinh điển đã quá quen thuộc với các ý tưởng có trước Thiên Chúa giáo về sự hy sinh để chuộc tội đến đỗi họ chấp nhận nó mà không tìm hiểu căn nguyên của vấn đề. Nhưng sự mơ hồ này không làm hài lòng các Linh mục trong thời gian đầu của Thiên Chúa giáo. Vào Thế kỷ thứ Hai sau Công nguyên, Irenaeus, và các tác giả khác sau ông, đã giải thích giáo lý bằng cái gọi là 'Thuyết Chuộc tội.' Thuyết này nói rằng Satan là chúa tể hợp pháp của

“The various authors of the canonical books in fact were so accustomed to the pre-Christian ideas of an expiatory sacrifice and atonement that they accepted it without going to the roots of the matter. But this vagueness was not to the liking of the early Christian Fathers. In the Second Century A.D., Irenaeus, and after him other writers, explained the doctrine by what is called the 'Ransom Theory,' which states that the Devil was lawful lord of


(cciii):

The Paganism in Our Christianity, by Arthur Weigal, p. 158.

(cciii):

The Paganism in Our Christianity, by Arthur Weigal, p. 158.

(cciv):

Ibid., p. 166.

(cciv):

Ibid., p. 166.

books/24books/from_bethlehem_to_calvary/fbtc_195.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki