tin này, có lẽ giáo lý của Calvin là lối diễn giải khá nhất và tinh thuần nhất. Những điều trình bày vắn tắt sau đây giúp chúng ta hiểu được cái quan niệm của giáo lý thần học này.
belief Calvinism is perhaps the best and purest interpretation, and a brief statement as to that theological doctrine will present the concept in understandable terms.
“Giáo lý Calvin được xây dựng trên giáo điều về chủ quyền tuyệt đối của Thượng Đế, bao gồm sự toàn năng, toàn tri, và công lý vĩnh cửu. Đây là giáo lý thông thường của Thiên Chúa giáo, nhưng được người theo phái Calvin triển khai với những lý lẽ nghiêm khắc, dẫn đến kết luận cực đoan. Thuyết Calvin thường được tổng kết thành năm điểm. (1) Mọi người đều là con cháu của Adam (mà tất cả những người Thiên Chúa giáo vào thời đó đều cho là một nhân vật có thật trong lịch sử) nên từ lúc sinh ra đều đã mang tội lỗi nguyên thủy, cùng với những tội lỗi về sau họ phạm phải trong đời. Không ai có thể làm điều gì để xóa đi tội lỗi của mình. Họ chỉ có thể được xá tội nhờ ơn Thượng Đế. Do lòng nhân từ Ngài ban ơn cho họ qua sự chuộc tội của Đức Christ, chứ về phần họ chẳng có công lao gì cả; (2) Thế nên, chỉ một số người nào đó là có thể được cứu rỗi (sự cứu rỗi đặc biệt); (3) Những người ấy được Thượng Đế kêu gọi một cách hiệu quả, Ngài tăng cường ý chí của họ, và giúp họ có thể chấp nhận sự cứu rỗi; (4) Vì thế, ai sẽ được cứu rỗi và ai không được, đều do sự chọn lựa, hay tiền định của thiêng liêng; (5) Thượng Đế sẽ không bao giờ bỏ rơi những người được Ngài chọn: họ sẽ không bao giờ bị mất đi sự cứu rỗi cuối cùng (lòng kiên trì của các vị thánh). Người theo giáo phái Calvin cứ mãi khăng khăng, và tìm cách khôn khéo chứng tỏ rằng giáo lý của họ là đầy đủ để giải thoát nhân loại, và Thượng Đế không chịu trách nhiệm gì về tội lỗi của con người.”(ccvi)
“Calvinism is built upon the dogma of the absolute sovereignty of God, including omnipotence, omniscience and eternal justice—a common Christian doctrine, but developed by Calvinists with relentless logic to extreme conclusions. Calvinism is often summarised in five points. (1) Every human being as a descendant of Adam (whom all Christians in those times supposed to be an historical character) is guilty from his birth of original sin, in addition to later sins committed in his own lifetime. A man can do nothing to remove his own sin and guilt; that can only be done by the grace of God, mercifully vouchsafed to him through the atonement of Christ, and without any merit whatever on his own part; (2) So only those certain persons can be saved (particular redemption); (3) To whom God gives an effectual calling, strengthening their wills, and enabling them to accept salvation; (4) Who shall, and who shall not be saved is thus a matter of divine election, or predestination; (5) God will never fail those who are his elect: they shall never fall from ultimate salvation (perseverance of the saints). Calvinists insisted with great heat, and endeavoured with much subtility to demonstrate, that their doctrine fully provides for human freedom, and that God is in no way responsible for human sin.” (ccvi)
Thế nên, cũng vì sự nhấn mạnh này về tính cách tội lỗi của con người, và cũng do thói quen bao đời dâng cúng vật hy sinh cho Thượng Đế, mà từ lâu người ta đã không quan tâm gì đến sứ mệnh đích thực của Đức Christ. Thay vì công nhận Ngài là hiện thân cho nguồn hy vọng muôn đời của nhân loại, họ lại đưa Ngài vào trong hệ thống dâng cúng vật hy sinh của thời xưa. Thói quen suy tư cũ kỹ này quá mạnh, nên át hẳn ý tưởng mới mà Ngài đến để trao truyền. Tội lỗi và việc cúng tế vật hy sinh đã chiếm chỗ và thay thế cho tình thương và công tác phụng sự mà Ngài muốn chúng ta chú ý qua cuộc đời Ngài và những lời thuyết giảng của Ngài. Cũng vì thế mà xét theo góc độ tâm lý, Thiên Chúa giáo đã tạo nên những con người buồn rầu, mệt mỏi, và cứ mãi nghĩ đến tội lỗi. Người chỉ chú ý đến sự hy sinh của Đức Christ cho tội lỗi, chú ý đến Thập tự giá của Ngài là
In view, therefore, of this emphasis upon human sinfulness, and as a result of the age-old habit of offering sacrifice to God, the true mission of Christ was long ignored. Instead of His being recognised as embodying in Himself an eternal hope for the race, He was incorporated into the ancient system of sacrifices, and the ancient habits of thought were too strong for the new idea which He came to give. Sin and sacrifice ousted and supplanted the love and service which He sought to bring to our attention through His life and His words. That is also why, from the psychological angle, Christianity has produced such sad, weary, and sin-conscious men. Christ, the sacrifice for sin, and the Cross of Christ as the
(ccvi):
A Student's Philosophy of Religion, by William K. Wright, p. 178.
(ccvi):
A Student's Philosophy of Religion, by William K. Wright, p. 178.
