nửa trong tâm tính của con người – bản tính thiêng liêng và tính chất hoàn toàn thuộc về phàm nhân. Khi chúng ta hướng ánh sáng cái tâm tỉnh thức của mình vào phàm tính và, “trong ánh sáng này,” cố ý làm những điều được quyết định và thôi thúc từ những mức độ thấp hèn trong đời sống của mình, tức là đặt nặng sự hiểu biết của mình về phương diện tà vạy, và đang thoái hóa. Theo quan điểm của “con người trong thân xác” thì không phải lúc nào cũng có lợi khi làm, hay từ bỏ một điều gì đó. Nên khi chúng ta dứt khoát chọn làm điều thấp hèn, tức là cái ác trong ta đang chế ngự.
halves of man's nature—the spiritual and the strictly human. When we turn the light of our awakened consciousness into the lower nature, and then with deliberation do, “in the light,” those things which are determined and vitalised from the lower levels of our existence, we are throwing the weight of our knowledge on the side of evil, and are retrogressing. It is not always expedient from the point of view of the “carnal man” to do, or to reject, certain things, and when we choose the lower, and do it, making a specific choice, then the evil which is in us is dominating.
Tâm thức con người dần dần nhận thấy rằng trong thái độ chia rẽ có những yếu tố tội lỗi và tà vạy. Khi chúng ta có thái độ chia rẽ, hoặc làm điều gì gây chia rẽ, tức là chúng ta vi phạm một định luật cơ bản của Thượng Đế. Điều chúng ta thực sự đang làm là trái với Luật Yêu thương. Luật này không hề biết đến chia rẽ, mà chỉ thấy sự hợp nhất và tổng hợp, tình huynh đệ và sự liên giao ở khắp nơi. Bởi vậy, đây là vấn đề khó khăn chính yếu của chúng ta. Như Ts. Grensted có nói, khi nghiên cứu về tội lỗi và điều ác . . .
It is gradually dawning on the human consciousness that a separative attitude has in it the elements of sin and of evil. When we are separative in our attitudes or do anything which produces separation, we are transgressing a fundamental law of God. What we are really doing is breaking the Law of Love, which knows no separation, but sees only unity and synthesis, brotherhood and interrelation everywhere. Herein lies our major problem. Our study in connection with sin and evil will, as Dr. Grensted tells us, serve….
“chính yếu chúng ta sẽ thấy đặc điểm cơ bản trong vấn đề của chúng ta là thiếu đức tin và từ chối tình thương. Các nhà tâm lý cũng không đi ra ngoài quan điểm này về tội lỗi khi họ đối trị nó như một loại bệnh thuộc về đạo đức. Hy vọng duy nhất của họ để điều trị loại bệnh đạo đức này một cách thành công là cố gắng đánh thức các nguồn lực cá nhân tiềm tàng của cái tôi người đó, qua những tiến trình cũng có tính cách cá nhân. Khi, như trong một số ca bệnh tâm thần nặng, không thể thực hiện sự kêu gọi này, thì con người không có hy vọng chữa lành. Điều then chốt trong việc trị bệnh tâm lý là chuyển di cảm xúc, và khả dĩ điều nàyhầu như tương tự với phương cách tha thứ của Thiên Chúa giáo. Cả hai phương pháp đều hoàn toàn có tính cá nhân. Cả hai đều dựa vào việc tái điều chỉnh các mối liên giao, bắt đầu từ vị linh mục hoặc người thầy thuốc và đi vào mọi mối liên giao khác trong môi trường xã hội.”(ccxiii) [Các chữ nghiêng là của tôi. A. A. B.]
“in the main to reveal the fundamental character of our problem as resulting from a failure of faith and a refusal of love. The psychologists do not escape from this view of sin when they deal with it as moral disease, for their one hope of treating such moral disease successfully rests in an attempt to awaken the latent personal resources of the ego, through processes in themselves personal. Where, as in certain of the major psychoses, this appeal cannot be made, there is no human hope of a cure. The key to psychological healing lies in the transference and there is the closest possible parallel between this and the Christian way of forgiveness. Both methods are wholly personal, both depend upon a readjustment of relationships which begins at priest or physician and passes out into every relationship of the social environment.” [Italics are mine. A.A.B.] (ccxiii)
Ý thức trách nhiệm về hành động của mình ngày càng tăng, khi mỗi người đi lên từ giai đoạn này đến giai đoạn khác trên Đường Tiến hóa.
The sense of responsibility for one's actions grows as one progresses from stage to stage upon the Path of Evolution.
(ccxiii):
Psychology and God, by L.W. Grensted, p. 199.
(ccxiii):
Psychology and God, by L.W. Grensted, p. 199.
