User Tools

Site Tools


books:24books:from_bethlehem_to_calvary:fbtc_208


Mọi người đều biết rõ và quen thuộc với câu chuyện này đến đỗi họ không hiểu bao nhiêu về những lời được dùng để diễn đạt. Chuyện kể Đức Christ đi vào thành Jerusalem một cách vẻ vang; việc Ngài qui tụ các môn đồ trong phòng trên căn gác, ở đó Ngài thực hiện phép ban thánh thể bằng cách chia sẻ bánh mì và rượu vang cho họ; việc Ngài bị bỏ rơi bởi những người mà trước đó được xem như đã yêu mến Ngài, và sau đó Ngài chịu đau khổ trong Vườn Gethsemane; tất cả đều quá quen thuộc đối với chúng ta nên không còn mấy ai quan tâm, chú ý. Đó là bi kịch của Đức Christ. Ngài đã làm quá nhiều điều, mà chúng ta nhận thức được quá ít. Chúng ta phải mất hai mươi thế kỷ mới bắt đầu hiểu được Ngài, sứ mệnh và sự nghiệp của Ngài. Chính Thập giá hình chỉ là mức hoàn thành của sự nghiệp ấy, được dự kiến và mong đợi. Không khả dĩ có kết cục nào khác. Nó đã được định trước ngay từ đầu. Nó thực sự đã được xác định thời gian từ khi, sau cuộc điểm đạo Báp-têm, Ngài ra đi phụng sự nhân loại, giáo huấn và truyền giảng tin lành về Thiên giới. Đó là chủ đề của Ngài, nhưng chúng ta lại quên mất. Chúng ta đã rao giảng về Phàm nhân của Jesus Christ – là chủ đề mà chính Ngài không hề bận tâm, và dường như đối với Ngài không mấy quan trọng so với những giá trị cao cả hơn có liên quan. Đây cũng lại là bi kịch của Đức Christ. Ngài có những tiêu chuẩn giá trị cao đẹp, nhưng thế gian lại đi theo những giá trị khác.

It is so well known and so familiar that the words in which it is couched are apt to mean little. The tale of Christ's triumphant entry into Jerusalem, of His gathering the disciples together into the upper room, and there sharing with them the communion of bread and of wine and of the desertion of those who supposedly loved Him, with His subsequent agony in the Garden of Gethsemane, is as familiar to us as our own names, and much less arresting. That is the tragedy of Christ. He did so much, and we have recognised so little. It has taken us twenty centuries to begin to understand Him and His mission and career. The Crucifixion itself was only an anticipated and expected consummation of that career. No other end was possible. It was predetermined from the beginning, and really dated from the time when, after the Baptism initiation, He started out to serve humanity, and to teach and preach the good tidings of the kingdom of God. That was His theme, and we have forgotten it and have preached the Personality of Jesus Christ—one theme which He Himself ignored and which seemed to Him of small importance in view of the greater values involved. This again is the tragedy of Christ. He has one set of values and the world has another.

Chúng ta đã biến Thập giá hình thành một bi kịch. Trong khi đó, bi kịch thực sự là chúng ta không nhận thức được thực nghĩa của nó. Ngài đau khổ trong Vườn Gethsemane vì không ai hiểu Ngài. Nhiều người khác đã hứng chịu những cái chết khủng khiếp. Nhưng về mặt này, Đức Christ cũng không hề khác với hàng ngàn người khác, những nhà cải cách, những người nhìn xa thấy rộng, qua các thời đại. Nhiều người đã trải qua kinh nghiệm Gethsemane, và đã cầu nguyện với lòng nhiệt thành như Đức Christ, cầu xin Thiên ý được thực thi. Nhiều người khác đã bị bỏ rơi bởi những kẻ mà lẽ ra đã được mong đợi là sẽ cảm thông và tham gia công tác và việc phụng sự được đề ra. Thế nên, Đức Christ không thực sự đặc biệt trong bất cứ phương diện nào vừa kể. Nhưng Ngài đau khổ là do một viễn ảnh đặc biệt. Sự thiếu hiểu biết của dân chúng, và những diễn giải lệch lạc mà các nhà thần học trong tương lai có thể sẽ gán cho bức thông điệp của Ngài, chắc hẳn đã góp phần

We have made of the Crucifixion a tragedy, whereas the real tragedy was our failure to recognise its true significance. The agony in the Garden of Gethsemane was based upon the fact that He was not understood. Many men have died violent deaths. In this, Christ was in no wise different from thousands of other far-seeing men and reformers, down the ages. Many people have passed through the Gethsemane experience and prayed with the same fervour as Christ that God's will might be done. Many men have been deserted by those who might have been expected to understand and participate in the work and service visioned. In none of these respects was Christ really unique. But His suffering was based upon His unique vision. The lack of comprehension of the people, and the distorted interpretations which future theologians would give to His message must surely have been a part of

books/24books/from_bethlehem_to_calvary/fbtc_208.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki