định trước, và sự chống đối vì thế mà phát sinh, đã đưa Đức Christ đến chỗ phải chịu thập giá hình. Sự chai rắn của tâm hồn con người, sự yếu đuối trong tình thương của họ, và việc họ không thấy được viễn ảnh tinh thần, đã làm tan vỡ trái tim của Đấng cứu thế – là Đấng cứu thế, vì Ngài đã mở ra cánh cửa đi vào Thiên giới.
for all time, and the antagonism it evoked, brought Christ to the place of crucifixion. The hardness of men's hearts, the weakness of their love, and their failure to see the vision, broke the heart of the Saviour of the world—a Saviour because He opened the door into the kingdom.
Nay đã đến lúc Giáo hội hãy thức tỉnh để thấy được sứ mệnh đích thực của mình. Đó là thực hiện Thiên giới trên thế gian, hôm nay, ở đây và ngay bây giờ. Đã qua rồi thời gian mà chúng ta có thể nhấn mạnh về một Thiên giới sẽ đến trong tương lai. Dân chúng nay không còn quan tâm đến một trạng thái thiên đường có thể đạt, hoặc một hỏa ngục khả dĩ có. Họ cần học hỏi để biết rằng Thiên giới có ngay ở đây, và phải biểu lộ trên thế gian này. Thiên giới gồm những người thực thi Thiên ý bằng mọi giá, như Đức Christ đã làm, và gồm những người có thể yêu thương nhau như Đức Christ đã yêu thương chúng ta. Đường vào Thiên giới là con đường mà Đức Christ đã đi. Nó bao gồm việc hy sinh cái tôi cá nhân cho phúc lợi của toàn thế giới, và phụng sự nhân loại thay vì phục vụ cho những ham muốn của riêng mình. Trong cố gắng nói lên những chân lý mới này về tình thương và phụng sự, Đức Christ đã hy sinh mạng sống của Ngài. Canon Streeter nói rằng “ý nghĩa và giá trị của sự chết của Đức Christ bắt nguồn từ phẩm chất nội tại của nó. Đó là sự biểu lộ bằng hành động bên ngoài của sự tự hiến dâng được tự do chọn lựa, không hề miễn cưỡng, và không hề do dự, cho công tác phụng sự cao cả nhất đối với Thượng Đế và con người. Sự đau khổ kèm theo việc tự hiến dâng này rất hữu ích về phương diện đạo đức.”(ccxviii)
It is time that the Church woke up to its true mission, which is to materialise the kingdom of God on earth, today, here and now. The time is past wherein we can emphasise a future and coming kingdom. People are no longer interested in a possible heavenly state or a probable hell. They need to learn that the kingdom is here, and must express itself on earth; it consists of those who do the will of God at any cost, as Christ did, and who can love one another as Christ loved us. The way into that kingdom is the way that Christ trod. It involves the sacrifice of the personal self for the good of the world, and the service of humanity instead of the service of one's own desires. In the course of enunciating these new truths concerning love and service Christ lost his life. Canon Streeter tells us that “the significance and value of the death of Christ springs from its inner quality. It is the expression in external act of a freely chosen self-dedication, ungrudging, and without reserve, to the highest service of God and man. The suffering incidental to such self-offering is morally creative.” (ccxviii)
Có lẽ, phải chăng Thập giá hình của Đức Christ, với những sự kiện quan trọng xảy ra trước đó – lễ ban thánh thể và trải nghiệm Gethsemane – là một bi kịch do sự xung đột giữa tình thương và thù hận? Quyển sách này không hề xem nhẹ sự kiện thế giới nói trên vốn đã xảy ra trên đồi Calvary. Thế nhưng, ngày nay khi nhìn lại sự kiện đó, chúng ta bắt đầu thấy rõ sự thật là chúng ta đã diễn giải sự hy sinh và sự chết của Ngài trong phạm vi thuần vị kỷ. Chúng ta chỉ quan tâm đến lợi ích của cá nhân mình trong vấn đề đó. Chúng ta đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc cứu rỗi cá nhân mình, và xem đó là điều hết sức hệ trọng. Ngoài ra thì tầm nhìn thế giới, những gì đã được tiền định để Đức Christ
Is it not, perhaps, a fact that the Crucifixion of Christ, with its great preceding events—the communion and the Gethsemane experience—is a tragedy which has its basis in the conflict between love and hate? It is not the intention of this book to belittle the world event which took place upon Calvary. But today as one looks back upon that event, a certain truth begins to emerge, and this is that we have interpreted that sacrifice and that death in purely selfish terms. We are concerned with our individual interest in the matter. We have emphasised the importance of our individual salvation and feel it to be of tremendous importance. But the world view and what Christ was destined to
(ccxviii):
The Buddha and the Christ, by B.H. Streeter, p. 215.
(ccxviii):
The Buddha and the Christ, by B.H. Streeter, p. 215.
