sự tranh đấu xảy ra trong tâm trí con người. Nó xảy ra giữa lòng khao khát hiểu biết và sự lôi kéo của những mến thương và ý muốn do thiện chí, tìm cách trợ giúp đồng bào mình. Đó là ý muốn được hạnh phúc cho những người thân yêu; muốn được giảm bớt khổ đau và thất vọng khi cái trí không thể hiểu những ước mơ ở nội tâm; và muốn được vuốt ve ấm áp bởi những danh vọng trần gian. Sự xung đột này là tảng đá mà trên đó trí tuệ theo tôn giáo bị đổ vỡ và chia tách.“(ccxx) Trên tảng đá này, Đức Christ không hề bị đổ vỡ. Nhưng Ngài đã trải qua những thời khắc cực kỳ đau khổ, và chỉ được an ủi khi tưởng nghĩ đến vai trò Từ Phụ của Thượng Đế và điều tất yếu là tình huynh đệ của con người. Ngài thốt lên “Hỡi Cha.” Chính cảm nhận này về sự hợp nhất với Thượng Đế và với đồng bào của mình khiến Ngài tổ chức Bữa ăn Cuối cùng, và bắt đầu cử hành lễ ban thánh thể, nhưng ý nghĩa biểu tượng của nó đã bị mất đi một cách thảm hại do lối thực hành thần học. Chủ âm của lễ ban thánh thể là tình bằng hữu. “Chỉ bằng cách đó mà Jesus tạo nên tình bằng hữu giữa chúng ta. Ngài làm thế không với tính cách biểu tượng . . . vì chúng ta với nhau và với Ngài đều chỉ có ý muốn duy nhất, là đặt Thiên giới lên trên mọi sự, và phụng sự trong niềm tin và hy vọng đó, vì thực sự có tình bằng hữu giữa Ngài và chúng ta, và với mọi người thuộc mọi thế hệ, đã sống và đang sống trong cùng ý nghĩ này.”(ccxxi)
strife which takes place in the human mind between the yearning for understanding, and the nearer more immediate pull of those living affections and desires which are conditioned upon the goodwill and the support of fellow beings; desires for the happiness of loved ones; for the alleviation of pain and disappointment in minds that cannot understand the inner dream; and for the warm reassurance of mundane honours. This conflict is the rock upon which the religious mind founders and is split against itself.” (ccxx) Upon this rock Christ did not founder, but He had His moments of intensest agony, finding relief only in the realisation of the Fatherhood of God and its corollary, the brotherhood of man. “Father,” He said. It was this sense of unity with God and His fellowmen which led Him to institute the Last Supper, to originate that communion service, the symbolism of which has been so disastrously lost in theological practice. The keynote of that communion service was fellowship. “It is only thus that Jesus creates fellowship among us. It is not as a symbol that he does it … in so far as we with one another and with him are of one will, to place the Kingdom of God above all, and to serve in behalf of this faith and hope, so far is there fellowship between him and us and the men of all generations who lived and live in the same thought.” (ccxxi)
4
4
1. “Lạy Cha xin tha thứ cho họ vì họ chẳng hiểu biết việc họ làm.”(ccxxii)
1. “Father, forgive them; for they know not what they do.” (ccxxii)
2. “Hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên thiên đàng.”(ccxxiii)
2. “To day thou shalt be with me in paradise.” (ccxxiii)
3. “Thưa Bà, đây là con Bà! Rồi Ngài nói với người môn đồ, Này là mẹ của ngươi!”(ccxxiv)
3. “Woman, behold thy son! Then saith He to the disciple, Behold thy mother!” (ccxxiv)
4. “Lạy Thiên Chúa! lạy Thiên Chúa của con! sao Ngài bỏ rơi con?”(ccxxv)
4. “My God, my God, why hast thou forsaken me?” (ccxxv)
(ccxx):
Psychology and the Promethean Will, by W.H. Sheldon, pp. 85, 86.
(ccxx):
Psychology and the Promethean Will, by W.H. Sheldon, pp. 85, 86.
(ccxxi):
The Mystery of the Kingdom of God, by Albert Schweitzer, p. 56.
(ccxxi):
The Mystery of the Kingdom of God, by Albert Schweitzer, p. 56.
(ccxxii):
St. Luke, XXIII.34.
(ccxxii):
St. Luke, XXIII.34.
(ccxxiii):
St. Luke, XXIII.43.
(ccxxiii):
St. Luke, XXIII.43.
(ccxxiv):
St. John, XIX.26.
(ccxxiv):
St. John, XIX.26.
(ccxxv):
St. Matt., XXVII.46.
(ccxxv):
St. Matt., XXVII.46.
