các lĩnh vực tư tưởng của nhân loại, rất rõ rệt trong đầu thế kỷ trước. Nó cũng cho thấy rằng ngày nay chúng ta đang sắp bước vào một thời đại mới của những giá trị tinh thần chân thực hơn. Nhưng các cấu trúc mới mẻ hơn của niềm tin và hạnh đức phải đặt nền móng sâu xa trong những gì tốt đẹp nhất mà quá khứ đã cho ta. Các lý tưởng mà Đức Christ đã đưa ra, cho đến nay vẫn là những lý tưởng cao cả nhất đã được đưa ra trong cuộc thiên khải liên tục. Đồng thời chính Ngài chuẩn bị cho chúng ta đón nhận những chân lý sẽ đánh dấu thời kỳ chấm dứt và thắng phục kẻ thù cuối cùng, tức là sự Chết.
realms of human thought which marked the early part of the last century, and that we are today on the verge of a new era of truer spiritual values. But the newer structures of faith and conduct must have their foundations deep in the best that the past has to give. The ideals which Christ enunciated still remain the highest yet given in the continuity of revelation, and He Himself prepared us for the emergence of those truths which will mark the time of the end and the overcoming of the last enemy, whose name is Death.
Sự băn khoăn thắc mắc về niềm tin này, và sự phấn đấu có mang nguồn hy vọng cố hữu này phải tiếp tục cho đến khi có được sự bảo đảm chắc chắn, niềm tin trở thành hiểu biết, và tín ngưỡng trở thành xác tín. Bấy giờ người ta thấy rõ rằng có mục đích lớn lao hơn những mục tiêu nhỏ bé của mình. Họ cũng biết rằng hiện có nguồn sống bao trùm cả phạm vi thấu hiểu sâu rộng nhất của mình. Nguồn sống ấy rốt cuộc giúp họ đạt được lý tưởng cao nhất có thể, dù hiện nay họ chỉ cảm thấy lờ mờ. Khi xem xét kỹ về sự phục sinh, chúng ta có thể cảm thấy bảo đảm chắc chắn hơn, khi ghi nhớ cuộc thiên khải lâu dài và liên tục của Thượng Đế. Đồng thời chúng ta cũng nhận thức rằng cho đến nay chúng ta chưa thể biết nhiều hơn sự thực về những Người Con của Thượng Đế đã chết và đã sống lại, và ẩn trong sự thực ấy có ẩn tàng một nguyên nhân cơ bản.
This questioning of belief, and this wrestling with an inherent hope must go on until assurance has been gained, belief has become knowledge, and faith, certainty. Man knows incontrovertibly that there is a goal greater than his petty aims, and that a life exists which will embrace his widest reach, enabling him eventually to attain his highest, though dimly sensed, ideal. A consideration of the Resurrection may provide a greater surety, provided we keep in mind the long continuity of revelation given out by God, and realise that we can know little as yet beyond the fact that Sons of God have died and risen again, and that behind that fact lies a cause which is basic.
Người Tây Tạng nói rằng tiến trình tử vong là “đi vào vùng ánh sáng lạnh lẽo và trong trẻo.”(ccxliii) Có thể xem khía cạnh tốt nhất của sự chết là cái kinh nghiệm giúp chúng ta thoát khỏi ảo tưởng về hình thể. Điều này khiến chúng ta nhận thức rõ rằng khi nói đến sự chết tức là chỉ về một quá trình liên quan đến phương diện vật chất, đến thân xác, cùng với các tính năng tâm lý và tiến trình trí tuệ của nó. Vì thế, khả dĩ tóm gọn vấn đề này vào câu hỏi liệu chúng ta có phải là thân xác và chẳng là gì khác ngoài thân xác hay không, hoặc phải chăng thánh kinh cổ xưa của Ấn Độ đã đúng khi nói rằng:
The Tibetans speak of the process of death as that of “entering into the clear cold light.” (ccxliii) It is possible that death can be best regarded as the experience which frees us from the illusion of form; and this brings clearly to our minds the realisation that when we speak of death we are referring to a process which concerns the material nature, the body, with its psychical faculties and its mental processes. This therefore can be narrowed down to a query as to whether we are the body and nothing but the body, or whether the ancient scripture of India was right when it pointed out that:
“Chắc hẳn rằng những gì có sinh tất có diệt, và chắc hẳn rằng những gì có diệt tất có sinh. Thế nên, đừng nên đau buồn về một vấn đề không thể tránh. . . . Vị chúa tể này của thân xác vốn bất tử, và ẩn ngự trong thân xác của mỗi người.”(ccxliv)
“Certain is the death of what is born, and certain is the birth of what dies; therefore, deign not to grieve in a matter that is inevitable…. This lord of the body dwells ever immortal in the body of each.” (ccxliv)
(ccxliii):
The Tibetan Book of the Dead, by W.Y. Evans-Wentz, p. 29.
(ccxliii):
The Tibetan Book of the Dead, by W.Y. Evans-Wentz, p. 29.
(ccxliv):
The Bhagavad Gita, II.26, 29.
(ccxliv):
The Bhagavad Gita, II.26, 29.
