và giảm hãm trong cái cơ thể hữu hạn mà hầu hết chúng ta hiện đang ở trong đó. Dường như nó chưa đủ giá trị để được phục sinh cũng như để được bất tử. Chắc chắn rằng chúng ta cũng không muốn thấy cái bản chất tâm lý, với tập hợp những tâm trạng, xúc cảm và phản ứng tình cảm đối với điều kiện chung quanh, lại tiếp tục lung lạc mình thêm nữa. Cũng chắc là không ai trong chúng ta lại muốn suy ngẫm cái ý tưởng cũ kỹ về một cõi thiên đàng ngọt ngào, nơi mà chúng ta mặc áo choàng trắng, cứ mãi ca hát và nói về những vấn đề tôn giáo. Chúng ta đã trưởng thành nhiều hơn những ý tưởng ấu trĩ này, và chính cuộc đời của Đức Christ cũng cho thấy chúng là vô giá trị. Ngài đã sống lại từ cõi chết, và bước vào cuộc sống phụng sự ngày càng linh hoạt. Ngài phải tìm kiếm “những bầy cừu khác,” gom chúng lại và chăn dắt.(ccxlvii) Ngài phải giáo huấn các môn đồ. Ngài phải hướng dẫn và trợ giúp các tín hữu. Cần phải tổ chức Thiên giới trên thế gian. Và Đức Christ sống lại vẫn còn hoạt động giữa chúng ta, thường thì không ai hay biết, nhưng Ngài vẫn bận rộn với công việc cứu rỗi và phụng sự thế gian. Đối với Đức Christ, không hề có cõi thiên đàng nào để an nghỉ và ngưng hoạt động trong khi con người vẫn chưa được cứu vớt. Với những người cố gắng đi theo bước chân Ngài, thì chắc hẳn cũng không có cõi thiên đường nào như thế.
and confined by the present limiting vehicle in which most of us find ourselves. Its value seems inadequate for the experience of resurrection and for the gift of immortality. Nor are we desirous, surely, of seeing the same psychic nature, with its aggregate of moods and feelings and sentient reactions to environing condition, hold sway over us again. Equally surely, none of us are pleased to contemplate the old idea of a sugary heaven wherein we pass our time clothed in white robes, singing and talking upon religious matters. We have outgrown these ideas, and to them Christ Himself is a direct refutation. He rose from the dead and entered upon a life of increased active service. The “other sheep” which He had to gather must be sought and shepherded; (ccxlvii) His disciples must be trained and taught; His followers must be guided and helped; the kingdom of God must be organised on earth. And still the risen Christ moves among us, often unrecognised, but busy with the task of world salvage and service. There is no heaven of peace and rest and inactivity for Christ whilst we remain unsaved; there is surely none for us who seek to follow in His footsteps.
Khi cuộc sống của hành giả bắt đầu có ý nghĩa, thì bấy giờ y sẵn sàng tiến bước lên con đường tinh luyện và thử thách, dọn mình để đón nhận các bí nhiệm. Khi ý nghĩa và ảnh hưởng của y trong đời sống gia tăng, y có thể, từng giai đoạn, đi qua các tiến trình điểm đạo, và bước vào con đường thánh đạo. Y có thể được “sinh ra ở Bethlehem,” vì hạt mầm thiêng liêng, sống động đã bừng tỉnh, đang gia tăng mãnh lực để hiển lộ. Y có thể đi qua những dòng nước tinh luyện, và đạt đến đỉnh núi biến dung, nơi mà những gì xứng đáng đều chói ngời trong ánh vinh quang. Bấy giờ y đến giây phút trải nghiệm cao siêu, và những gì có giá trị trong y đều được Thượng Đế công nhận là xứng đáng. Chừng đó, và chỉ chừng đó, y mới sẵn sàng hiến dâng đời mình trên bàn thờ hy sinh và phụng sự. Và chừng đó y mới có thể chăm chăm đi đến thành Jerusalem, để chịu khổ hình thập tự. Đó là kết cục tất nhiên của những gì đáng làm. Đó là mục đích
When a man's life has gained significance, then he is ready to tread the path of purification and probation in preparation for the mysteries; as his significance and influence increase he can pass, stage by stage, through the processes of initiation, and tread the path of holiness. He can be “born in Bethlehem,” because the germ of that which is dynamic and living is awakened and is gaining potency and significance, and must therefore make its appearance; he can pass through the waters of purification, and attain the mountain-top of transfiguration where that which is of worth shines forth in all its glory. Having achieved that moment of heightened experience, and that which he has of value being recognised by God as worth while, he is then, and then only, ready to offer his life upon the altar of sacrifice and of service, and can set his face to go up to Jerusalem, there to be crucified. It is the inevitable end to that which is of worth. It is the underlying
(ccxlvii):
St. John, X.16.
(ccxlvii):
St. John, X.16.
