đã biết ở thế gian. Chúng ta mong muốn duy trì tình trạng quen thuộc mà chúng ta yêu thương, tríu mến, trong thời gian và không gian. Chúng ta mong được đền bù cho những gì mà chúng ta đã phải gánh chịu, và nhận thức rằng mọi sự đều có mục đích, và đáng làm. Chính sự mong mỏi này, niềm tin này, và quyết tâm này vẫn tồn tại. Chúng ẩn trong tất cả mọi thành tựu, là sức kích thích và thôi thúc cho mọi nỗ lực của chúng ta. Socrates nêu rõ luận điểm cơ bản này về sự bất tử khi ông nói rằng “không ai biết được chết là như thế nào, và phải chăng nó là điều trọng đại nhất trong mọi sự tốt lành. Tuy nhiên, người ta lại sợ nó như thể nó là điều ác hại nhất. . . . Khi một người sắp từ trần, những gì hữu tử trong y bị tan rã; trong khi những gì bất tử và bất hoại thì rút lui và vẫn còn nguyên vẹn.”
have known on earth; we long to prolong, in time and space, the familiar state which we love and cherish. We desire compensation for what we have endured, and the realisation that everything has had a purpose and has been worth while. It is this longing, this belief, this determination to persist, which lies behind all achievement and which is the incentive and impulse upon which we base all effort. Socrates pointed out this basic argument for immortality when he said that “no-one knows what death is, and whether it is not the greatest of all good things. Nevertheless, it is feared as if it were the supreme evil…. When death comes near to man that which is mortal in him is scattered; that which is immortal and incorruptible withdraws intact.”
Có ba điều quan trọng khi xem xét vấn đề giá trị này. Nó được Đức Christ chứng tỏ hết sức tuyệt vời, và là lý do thực sự cho thấy vì sao Ngài sống lại. Ngài bất tử là nhờ thiên tính của Ngài. Thiên tính ấy tự biểu lộ qua hình thể con người, và chứng tỏ giá trị, vận mệnh, công tác phụng sự và mục đích tinh thần trong hình thể ấy. Ngài biểu dương tất cả những điều này một cách hoàn hảo. Vì thế mà sự chết không thể cầm giữ Ngài, và xiềng xích của nấm mồ không thể ngăn cản Ngài trên đường giải thoát.
Three thoughts are of importance in considering this problem of value, which is so amazingly evidenced by Christ, and which was the true reason why He rose again. His immortality was based upon His divinity. His divinity expressed itself through human form, and in that form evidenced value, destiny, service and purpose. All of these He demonstrated perfectly, and therefore death could not hold Him, nor could the chains of the grave prevent His liberation.
Trước hết, sự bất tử là bảo đảm cho tất cả những gì chúng ta thực sự quan tâm. Yếu tố mà chúng ta chú trọng trong đời sống hằng ngày của mình, vẫn tồn tại và hoạt động trên một cấp độ ý thức nào đó. Nhất định và đương nhiên rốt cuộc chúng ta sẽ đạt được điều mình yêu cầu. Khi chúng ta quan tâm đến điều có giá trị vĩnh cửu, thì chúng ta có sự sống vĩnh cửu, hoàn toàn tự do đối với các giới hạn của thân xác. Dean Inge nói rằng “ngày nào chúng ta có thể tự đồng nhất với các giá trị tuyệt đối, thì chắc chắn chúng ta là bất tử.” Thế nên, điều chúng ta thực quan tâm, trong những phút giây tinh thần dâng cao nhất, không còn bị chi phối bởi ảo tưởng và bản chất xúc cảm, sẽ là yếu tố quyết định sự sống bất tử của mình.
The first thought is that immortality is the safeguarding of what we really care about. The factor on which we place the emphasis in our daily lives survives and functions on some level of consciousness. We must, and do, eventually attain what we demand. When we care for that which is eternal in value, then eternal life, free from the limitations of the flesh, is ours. Dean Inge tells us that “in so far as we can identify ourselves with the absolute values, we are sure of immortality.” What we really care about, then, in our highest moments, when free from the illusions of the emotional nature, determines our immortal life.
Vậy điều gì xảy ra khi chúng ta tạm thời mất đi ý thức về giá trị hoặc khi nó bị lệch lạc? Để trả lời câu hỏi này, muôn triệu người đã chấp
The question then arises as to what occurs when the sense of values is distorted or temporarily nonexistent. In an attempt to meet this question millions of people have accepted
