Bài giảng Trên Núi. Thế nhưng, họ lại không thừa nhận sứ mệnh của Ngài là làm hiển lộ bản tính Thiêng liêng. Trên quan điểm duy lý, người ta vẫn chưa xác định được theo lịch sử câu chuyện của Ngài có chính xác hay không. Thế nhưng, giáo huấn của Ngài về Thượng Đế là Đấng Cha lành và tình huynh đệ giữa mọi người lại được sự tán đồng của những nhà trí thức tài năng nhất trong nhân loại. Những ai có thể hoạt động trong thế giới của ý tưởng, niềm tin và trải nghiệm sống động, đều làm chứng về thiên tính của Ngài và sự thực là chúng ta có thể đến với Ngài. Nhưng bằng chứng đó thường bị bỏ qua, và xem nhẹ. Người ta chỉ cho đó là điều thần bí, chẳng đi đến đâu, và vô căn cứ. Nói cho cùng, niềm tin của mỗi cá nhân thì chẳng có giá trị cho bất cứ ai, ngoại trừ người đó. Hoặc là sự tin tưởng của họ có thêm bằng chứng, cho đến lúc nó trở thành chứng cứ. Nương tựa vào “con đường của đức tin” có thể cho thấy một trải nghiệm sống động. Thế nhưng, nó cũng có thể là một hình thức tự thôi miên, và là một “lối lẩn trốn” khỏi những vấn đề khó khăn của cuộc sống thường ngày. Cố gắng thấu hiểu, thực nghiệm, thể nghiệm và phát biểu những gì mình biết và tin tưởng thì thường là việc khó khăn đối với đại chúng. Thề nên, họ bèn nương tựa vào niềm tin căn cứ theo bằng chứng của những ai được họ tin cậy, và xem đó là cách dễ dàng nhất để thoát ra khỏi ngõ bí.
Sermon on the Mount are frequently emphasised by many who refuse to recognise His mission as an expression of divinity. From the rational point of view, the question as to the historical accuracy of His story remains as yet unsolved, though His teaching upon the Fatherhood of God and the brotherhood of man is endorsed by the best minds of the race. Those who can move in the world of ideas, of faith and of living experience testify to His divinity and to the fact that He can be approached. But such testimony is often passed over lightly as being mystical, futile and incapable of proof. Individual belief is, after all, of no value to anyone except to the believer himself, or as it tends to increase testimony until the total assumes such proportions that it eventually becomes proof. To fall back upon the “way of belief” can be indicative of a living experience, but it can also be a form of self-hypnotism and a “way of escape” from the difficulties and problems of daily life. The effort to understand, to experiment, to experience and to express what is known and believed is frequently too difficult for the majority, and they then fall back upon a belief which is based upon the testimony of the trusted, as the easiest way out of the impasse.
Vấn đề tôn giáo và vấn đề của Thiên Chúa giáo chính thống thì không hề giống nhau. Ngày nay, chúng ta thấy chung quanh mình thiếu niềm tin và có sự chỉ trích, cũng như phủ nhận những điều mà chúng ta gọi là chân lý. Phần lớn tình trạng này là do thực tế người ta hầu như lấy tín ngưỡng thay cho tôn giáo, và dùng giáo lý thay vì kinh nghiệm sống thực. Chính cái kinh nghiệm sống thực vừa kể là chủ âm của quyển sách này.
The problem of religion and the problem of orthodox Christianity are not one and the same thing. Much that we see around us today of unbelief and criticism, and the negation of our so-called truths, is based upon the fact that religion has been largely superseded by creed, and doctrine has taken the place of living experience. It is this living experience which is the keynote of this book.
Khả dĩ có một lý do khác cho thấy vì sao nhân loại hiện nay quá ít niềm tin, hoặc họ nghi vấn một cách đáng buồn về những gì được tin tưởng. Đó có lẽ là do các nhà thần học cố đưa Thiên Chúa giáo đi lệch ra ngoài vị trí của nó trong đại cuộc, và bỏ qua vị thế của nó trong dòng thiên khải rộng lớn và liên tục. Họ đã tìm cách nhấn mạnh rằng Thiên Chúa giáo là độc nhất vô nhị, và xem nó là sự biểu lộ riêng rẽ và hoàn toàn cách biệt của tôn giáo tinh thần. Bằng cách này, họ phá hủy cơ sở của Thiên Chúa giáo, loại bỏ nền tảng của nó, và khiến cho trí tuệ
Perhaps another reason why humanity at this time believes so little, or questions so unhappily what is believed, may be the fact that theologians have attempted to lift Christianity out of its place in the scheme of things and have overlooked its position in the great continuity of divine revelation. They have endeavoured to emphasise its uniqueness, and to regard it as an isolated and entirely separated expression of spiritual religion. They thereby destroy its background, remove its foundations, and make it difficult for the steadily developing
