đang liên tục phát triển của con người khó lòng chấp nhận những điều trình bày về tôn giáo này. Tuy nhiên, Thánh Augustine nói với chúng ta rằng “những gì được gọi là Thiên Chúa giáo vốn đã có trong các chủng tộc cổ xưa, và không hề thiếu vắng từ thời khởi thủy của loài người, mãi cho đến khi Đức Christ đích thân giáng trần. Bấy giờ, nền tôn giáo chân chính, vốn đã có từ xưa, bắt đầu được gọi là Thiên Chúa giáo.”(iii) Nguồn Minh triết biểu lộ mối liên giao với Thượng Đế, những qui tắc trên Đường Đạo dẫn đắt bước chân lang thang của chúng ta trở về nhà của Đấng Cha lành, và giáo huấn mang lại những điều thiên khải, bao giờ cũng như nhau qua các thời đại, và đồng nhất với những gì Đức Christ đã giảng dạy. Các chân lý nội tại và nguồn hiểu biết thiêng liêng này vốn đã có tự ngàn xưa. Đó là chân lý mà Đức Christ đã khải thị; và Ngài còn làm nhiều hơn thế nữa. Nơi chính mình và cuộc đời mình, Ngài cho thấy những gì mà nguồn minh triết và hiểu biết nay có thể giúp ích mọi người. Ngài tự biểu dương sự viên mãn của thiên tính, rồi truyền dạy các môn đồ hãy ra đi và cũng làm như vậy.
mind of man to accept its presentation. Yet St. Augustine tells us that “that which is called the Christian religion existed among the ancients, and never did not exist from the beginning of the human race until Christ came in the flesh, at which time the true religion, which already existed, began to be called Christianity.” (iii) The Wisdom which expresses relationship to God, the rules of the road which guide our wandering footsteps back to the Father's home, and the teaching which brings revelation have ever been the same, down the ages, and are identical with that which Christ taught. This body of inner truths and this wealth of divine knowledge have existed since time immemorial. It is the truth which Christ revealed; but He did more than this. He revealed in Himself and through His life history what this wisdom and knowledge could do for man. He demonstrated in Himself the full expression of divinity, and then enjoined upon His disciples that they should go and do likewise.
Trong cuộc thiên khải liên tục, Thiên Chúa giáo đi vào chu kỳ biểu lộ theo đúng cùng một định luật thiêng liêng chi phối toàn cuộc biểu hiện. Đó là Luật Xuất hiện theo Chu kỳ. Sự thiên khải này, đi qua tất cả các giai đoạn biểu hiện của hình thể hay sắc tướng, rồi tăng trưởng và phát triển. Rốt cuộc (khi gần đến cuối chu kỳ), nó kết tinh dần và ngày càng chú trọng nhiều hơn vào ngôn từ và hình thể, cho đến khi sự chết của hình thể là đương nhiên là cần thiết. Thế nhưng, tinh thần vẫn sống và tự khoác lên những hình thể mới. Tinh thần của Đức Christ vốn bất tử; do đó, những gì Ngài giáng trần để biểu dương cũng sống mãi. Từ giai đoạn tế bào trong bụng mẹ, qua thời bé thơ, phát triển đến tuổi trưởng thành – Ngài đi qua tất cả các giai đoạn này cùng những quá trình mà mọi người con của Thượng Đế đều phải nếm trải. Với sự tuân phục này, Ngài “học cách vâng theo Thiên ý qua những điều Ngài đã gánh chịu.”(iv) Vì thế, Ngài có thể được tín nhiệm để hiển lộ Thượng Đế cho con người, và (có thể nói là) trình bày bản tính thiêng liêng của con người cho Thượng Đế. Bởi vì sách Phúc âm cho
In the continuity of revelation, Christianity enters upon its cycle of expression under the same divine law which governs all manifestation—the Law of Cyclic Appearance. This revelation passes through the phases of all form-manifestation, or appearance, then growth and development, and finally (when the cycle draws towards its close) crystallisation and a gradual but steady emphasis of the letter and the form, till the death of that form becomes inevitable and wise. But the spirit remains to live on and take to itself new forms. The Spirit of Christ is undying, and as He lives to all eternity, so that which He incarnated to demonstrate must also live. The cell in the womb, the stage of littleness, the development of the child into the man—to all this He submitted Himself, and underwent all the processes which are the destiny of every son of God. Because of this submission and because He “learned obedience by the things which he suffered,” (iv) He could be trusted to reveal God to man, and (may we say it?) the divine in man to God. For the Gospels
(iii):
Quoted by W. Kingsland in Religion in the Light of Theosophy.
(iii):
Quoted by W. Kingsland in Religion in the Light of Theosophy.
(iv):
Hebrews, V.8.
(iv):
Hebrews, V.8.
