User Tools

Site Tools


books:24books:from_bethlehem_to_calvary:fbtc_56


thì hẳn là chúng ta chỉ biết có thiên tính nơi Ngài mà thôi. Tác giả này không xét đến Đức Christ với tính cách con người, và những gì Ngài đã làm và bày tỏ với tính cách con người.

John, only His divinity would have been known to us. Christ as man, and what He did and was as man, is not considered by this writer.

Bất cứ văn sĩ nào hiện nay, khi viết về tiểu sử của Đức Christ, đều có thể bị chỉ trích hết sức nặng nề (của các nhà thần học và người theo chính thống giáo), nếu bỏ qua những điểm quan trọng nói trên. Thế nhưng, theo ý kiến của thánh tông đồ, những điều đó không phải là quan trọng nhất. Chính Đức Thánh linh trong Christ mới là hệ trọng và cần thiết. Ba vị tông đồ kia nói lên những hoàn cảnh và chi tiết. Và hiển nhiên là họ đã cố gắng rất nhiều để làm thế nào cho các chi tiết đó phù hợp với giáo huấn của thời quá khứ, về môi trường và đời sống của các vị chưởng giáo thế gian và những vị cứu thế ngày xưa. Lý do là vì những sự kiện và trường hợp của các vị trong thời kỳ trước và thời kỳ sau lại đồng nhất một cách lạ thường.

Any modern writer, when responsible for a biography of the Christ, would come under most serious criticism (from the theologians and the orthodox) had he omitted these important points. But evidently, in the opinion of the apostle, they were not of paramount importance. It was the Spirit of Christ that was vital and necessary. The other three apostles supplied the setting and the detail, and apparently did much to bring that detail into conformity with the teaching of the past, as to the environment and lives of the past world-teachers and saviours, for there is a curious identity in events and occurrences.

Chúng ta đã tranh cãi về những chi tiết liên quan đến sự giáng lâm của Đức Christ xét theo hiện tượng, và đã bỏ qua, không chú trọng đến ba trong số các cuộc điểm đạo, dựa vào lời dạy của Ngài và ý nghĩa của lời giáo huấn. Chúng ta đã giữ lập trường dựa vào những sự việc xảy ra ở cõi trần trong đời Ngài. Đồng thời chúng ta cũng hết sức cố gắng chứng minh tính lịch sử xác thực của các sự kiện có tính cách hồng trần nói trên, và chứng minh rằng bao giờ đó cũng là lời của chính Thiên Chúa phán, “Hãy nghe Con Ta.”

We have fought over the detail connected with the phenomenal appearing of Christ, and have overlooked the emphasis laid in three of the initiations upon His words and their meaning. We have taken our stand upon the physical happenings of His life and have struggled to prove the authentic historicity of those physical events, and all the time God Himself speaks, “Hear ye Him.”

Một điểm khác mà người ta thường hay quên là khi giáng trần và khoác lấy thân xác của con người, Thượng Đế chứng tỏ rằng Ngài tin vào bản tính thiêng liêng của con người. Thượng Đế đã đủ tin tưởng vào nhân loại và phản ứng của họ đối với các điều kiện trên thế giới, nên Ngài mới cho Con trai của Ngài đến để chứng tỏ khả năng đó cho con người thấy, và bằng cách đó mà cứu rỗi thế gian. Làm như thế, Ngài bày tỏ niềm tin của Ngài, và hành xử đúng theo niềm tin đó. Với lòng tôn kính, tôi xin nói rằng bản tính thiêng liêng của con người bảo đảm rằng họ có thể biểu lộ được thiên tính. Vì thế mà Thượng Đế đã hành động. Khi viết về các tác phẩm của Plotinus, Dean Inge đã nói rất thích đáng rằng “cách hành xử trong đời vốn dựa vào niềm tin, bắt đầu bằng việc thí nghiệm và kết thúc bằng sự trải nghiệm.” Những lời này đúng với cả Thượng Đế và con người. Thượng Đế đã rất tin tưởng vào bản tính tinh thần bẩm sinh của con người – và bản tính tinh thần là gì nếu không phải là sự biểu lộ của thiên tính trong hình thể? – đến mức Ngài mạo hiểm làm một cuộc

Another point which is frequently forgotten is that, in so coming to earth and taking human incarnation, God testified to His faith in the divinity which is in man. God had sufficient confidence in men and in their reaction to world conditions so that He gave His Son to demonstrate the possibility to man and thus save the world. In this He gave expression to His belief, and His conduct was dictated by that belief. In reverence I would like to say that man's divinity warranted an expression of divinity. So God acted. Dean Inge, when writing upon the works of Plotinus, says very appositely that “the conduct of life rests on an act of faith which begins with an experiment and ends with an experience.” These words are true of God and of man. God had such faith in man's innate spirituality—and what is spirituality but the expression, in form, of divinity?—that He ventured on a great

books/24books/from_bethlehem_to_calvary/fbtc_56.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki