lễ Thập giá hình và sự chết của Thượng Đế-Chiên Con, vào Thứ Sáu tuần Thánh, ba ngày trước lễ Phục sinh; có việc đóng đinh trên cây, (13) ngôi mộ trống không, (14) sự Phục sinh trong hoan hỉ (như trong trường hợp của Osiris, Attis và những vị khác); có (15) mười hai người môn đồ (các cung Hoàng đạo); và (16) sự phản bội của một trong mười hai người này. Rồi sau đó có (17) ngày lễ Giữa Mùa Hạ, 24 tháng 6, để kỷ niệm ngày sinh của John, vị môn đồ thân yêu, và tương ứng với Ngày lễ Giáng sinh; có những kỳ lễ (18) Thăng thiên của Đức Mẹ Đồng trinh (15 tháng 8) và (19) Ngày sinh của Đức Mẹ (08 tháng 9), tương ứng với sự di chuyển của vị thần này qua cung Trinh nữ; có sự bất đồng giữa Đức Christ và các môn đồ về những chòm sao vào mùa thu, (20) con Rắn và Bò cạp; và cuối cùng là điều kỳ lạ khi Giáo hội (21) dành chính ngày đông chí (khi bất cứ ai cũng đương nhiên nghi vấn về sự tái sinh của Mặt trời) cho Thánh Thomas, người đã nghi ngờ sự thực Phục sinh!“(lxviii)
the Crucifixion and death of the Lamb-God, on Good Friday, three days before Easter; there are (12) the nailing to a tree, (13) the empty grave, (14) the glad Resurrection (as in the cases of Osiris, Attis and others); there are (15) the twelve disciples (the Zodiacal signs); and (16) the betrayal by one of the twelve. Then later there is (17) Mid-summer Day, the 24th June, dedicated to the birth of the beloved disciple John, and corresponding to Christmas Day; there are the festivals of (18) the Assumption of the Virgin (15th August) and of (19) the Nativity of the Virgin (8th September), corresponding to the movement of the god through Virgo; there is the conflict of Christ and his disciples with the autumnal asterisms, (20) the Serpent and the Scorpion; and finally there is the curious fact that the Church (21) dedicates the very day of the winter solstice (when any one may verynaturally doubt the re-birth of the Sun) to St. Thomas, who doubted the truth of the Resurrection!” (lxviii)
Bất cứ ai học về tôn giáo đối chiếu đều có thể khảo sát sự đúng thực của những điều nói trên, và rốt cuộc sẽ ngạc nhiên về sự kiên định trong tình thương của Thượng Đế, và sự sẵn sàng tự hy sinh mà tất cả những vị Thiên Đế Tử này chứng tỏ.
Any student of comparative religion can investigate the truth of these statements, and at the end will stand amazed at the persistence of God's love and the willingness to sacrifice Themselves which all these Sons of God manifest.
Thế nên, nay đến lúc chúng ta cần sáng suốt lưu ý rằng:
It is therefore wise and timely to remember that:
“Những sự kiện nói trên được tái diễn trong cuộc đời của các vị Thần Thái dương khác nhau, và thời xưa có rất nhiều minh họa về các vị ấy. Isis ở Ai Cập, cũng giống như Mary ở Bethlehem, đều là Đức Bà Vô nhiễm của chúng ta, là Ngôi sao trên Biển cả, vị Nữ hoàng của cõi Thiên đường, là Mẹ của Thượng Đế. Trong các tranh ảnh, chúng ta thấy bà đứng trên vầng trăng lưỡi liềm, đội vương miện với những ngôi sao. Bà chăm sóc con của bà là Horus, và thánh giá xuất hiện trên lưng ghế mà trong đó người con ngồi trên gối của mẹ mình. Cung Trinh nữ của hoàng đạo được trình bày trong các bức họa cổ xưa với hình người phụ nữ cho con bú – hình ảnh của tất cả các Đức Mẹ tương lai cùng với những Hài nhi thiêng liêng của mình, cho thấy nguồn gốc của biểu tượng này. Devaki cũng được vẽ có người con thiêng liêng là Krishna trong tay, giống như Mylitta, hoặc Istar ở Babylon, vị nào cũng đội vương miện gắn những ngôi sao, đang đặt con của bà là Tammuz trên gối. Mercury và Aesculapius, Bacchus và Hercules, Perseus và Dioscuri, Mithras và Zarathustra, tất cả đều sinh ra từ con người một cách thiêng liêng.”(lxix)
“These events are reproduced in the lives of the various Solar Gods, and antiquity teems with illustrations of them. Isis of Egypt, like Mary of Bethlehem, was our Immaculate Lady, Star of the Sea, Queen of Heaven, Mother of God. We see her, in pictures, standing on the crescent moon, star-crowned, she nurses her child Horus, and the cross appears on the back of the seat in which he sits on his mother's knee. The Virgo of the zodiac is represented in ancient drawings as a woman suckling a child—the type of all future Madonnas with their divine Babes, showing the origin of the symbol. Devaki is likewise figured with the divine Krishna in her arms, as is Mylitta, or Istar, of Babylon, also with the recurrent crown of stars, and with her child Tammuz on her knee. Mercury and Aesculapius, Bacchus and Hercules, Perseus and the Dioscuri, Mithras and Zarathustra were all of divine and human birth.” (lxix)
Chúng ta nên nhớ rằng nhà thờ Đức Bà
It is apposite to recall that the cathedral of Notre Dame
(lxviii):
Pagan and Christian Creeds, by Edward Carpenter, p. 50.
(lxviii):
Pagan and Christian Creeds, by Edward Carpenter, p. 50.
(lxix):
Esoteric Christianity, by Annie Besant, p. 158.
(lxix):
Esoteric Christianity, by Annie Besant, p. 158.
