Mười Tám, viết rằng 'người dân thời xưa của quốc gia Anh', tức là ông muốn nói đến những người Anh ngoại đạo trước khi họ định cư ở Anh Quốc vào khoảng năm 500 sau Công nguyên, 'khởi đầu mỗi năm của họ vào ngày 25 tháng 12, là thời điểm mà hiện nay chúng ta kỷ niệm ngày sinh nhật của Chúa.' Ông nói thêm rằng đêm 24 rạng ngày 25 tháng 12 'chính là đêm hiện nay rất linh thánh của chúng ta. Đêm này bấy giờ được gọi là Modranecht trong ngôn ngữ của họ, có nghĩa là “Đêm của Mẹ.” Lý do là vì có những cuộc lễ mà họ phải thức để cử hành trong suốt đêm đó.' Ông không nêu rõ các nghi lễ ấy như thế nào, nhưng rõ ràng là chúng có liên quan đến sự giáng sinh của Thần Thái dương. Vào thời gian mà người Anh chuyển sang Thiên Chúa giáo trong Thế kỷ Thứ Sáu và Thứ Bảy, thì lễ Giáng sinh vào ngày 25 tháng 12 đã được xác lập từ lâu tại La Mã như một cuộc lễ trang nghiêm. Thế nhưng ở xứ Anh, lễ này đồng hóa với lễ Yule của ngoại đạo có tính cổ xưa nhưng vui nhộn. Từ này dường như có nghĩa là 'cuộc vui chơi', khiến nó mang tính cách hân hoan mà nó không có ở miền nam. Đặc tính này vẫn còn tồn tại, tương phản rõ rệt với tính cách của nó trong các chủng tộc La Tinh. Mãi đến những năm gần đây, họ vẫn chưa biết đến tục lệ tiệc tùng và trao quà Giáng sinh của miền bắc.“(lxxiii)
Century, says that 'the ancient people of the Anglian nation', by which he means the pagan English before their settlement in Britain about A.D. 500, 'began the year on December 25th, when we now celebrate the birthday of our Lord'; and he tells us that the night of December 24th-25th 'which is the very night now so holy to us was called in their tongue Modranecht, that is to say “Mother's Night,” by reason of the ceremonies which in that night-long vigil they performed.' He does not mention what those ceremonies were, but it is clear that they were connected with the birth of the Sun-god. At the time when the English were converted to Christianity in the Sixth and Seventh Centuries the festival of the Nativity on December 25th had been already long established in Rome as a solemn celebration; but in England its identification with the joyous old pagan Yule—a word apparently meaning a 'jollification'—gave it a merry character which it did not possess in the south. This character has survived, and is in marked contrast to its nature amongst the Latin races, with whom the northern custom of feasting and giving Christmas presents was unknown until recent years.” (lxxiii)
Vào lúc Đức Christ sinh ra, Sirius, tức là Ngôi sao ở phương Đông, bấy giờ đang ở trên thiên đỉnh, còn Orion, được các nhà thiên văn đông phương gọi là sao “Ba Vua”, đang ở gần đó. Vì thế, chòm sao Trinh nữ, hay Xử nữ, đang lên ở phương Đông, và đường quỹ đạo của mặt trời, của xích đạo, và của đường chân trời, đều gặp nhau trong chòm sao ấy. Điểm thú vị cũng cần lưu ý là ngôi sao sáng nhất và lớn nhất trong chòm sao Trinh nữ được gọi là Spica. Ta thấy nó trong “bông lúa mì” (dấu hiệu của sự phong phú) mà Đức Mẹ Đồng trinh cầm trong tay. Bethlehem có nghĩa là “nhà làm bánh mì.” Vì thế, có mối liên kết hiển nhiên giữa hai từ này. Chòm sao này cũng gồm có ba ngôi sao với hình dáng chiếc cốc. Đây quả thực là Chén Thánh, chứa đựng máu huyết của sự sống, nơi gìn giữ những gì linh thánh, và nơi ẩn tàng thiên tính. Đây là những sự kiện thực tế của khoa thiên văn. Việc diễn giải của khoa biểu tượng áp dụng cho các chòm sao này từ thời cổ đại thì cũng xa xưa như chính tôn giáo vậy. Các thiên tượng này từ đâu đến, và bằng cách nào
At the time of the birth of Christ, Sirius, the Star in the East, was on the meridian line, Orion, called “The Three Kings” by oriental astronomers, was in proximity; therefore the constellation Virgo, the Virgin, was rising in the east, and the line of the ecliptic, of the equator and of the horizon all met in that constellation. It is interesting also to note that the brightest and largest star in the constellation Virgo is called Spica; it is to be found in the “ear of corn” (sign of fertility) which the Virgin holds. Bethlehem means the “house of bread,” and there is therefore an obvious connection between these two words. This constellation is also composed of three stars in the shape of a cup. This is the true Holy Grail, that which contains the life blood, the repository of the sacred and the holy, and that which conceals divinity. These are astronomical facts. The interpretation of the symbolism attached from ancient days to these constellations is as old as religion itself. Whence came the signs, and how the
(lxxiii):
The Paganism in Our Christianity, by Arthur Weigall, pp. 236, 237.
(lxxiii):
The Paganism in Our Christianity, by Arthur Weigall, pp. 236, 237.
