không ai thông cảm khi họ yêu cầu có thời gian để tham thiền. Họ muốn trong nhà phải yên lặng. Không ai được quấy rầy họ. Không ai được làm xáo trộn công việc của họ. Không điều khó khăn nào vừa kể có thể xảy ra nếu người chí nguyện lưu ý hai điều: Thứ nhất, tham thiền là tiến trình được thực hiện một cách kín đáo, thầm lặng và đều đặn, trong ngôi đền tiềm ẩn là thể trí của hành giả. Kế đến là người ta có thể thực hiện được nhiều điều nếu họ không nói quá nhiều về những gì họ đang làm. Chúng ta cần bước đi với Thượng Đế trong im lặng; cần giữ phàm nhân của mình ở hậu trường; cần tổ chức cuộc sống của mình thế nào để có thể sống như linh hồn. Trong khi đó chúng ta vẫn có thể duy trì ý thức cân đối tỉ lệ, giữ được tình thân mến với những người chung quanh, đồng thời hoàn thành tốt đẹp các trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Tự thương thân xót phận và nói quá nhiều là những tảng đá mà biết bao người chí nguyện thường vấp phải.
understanding reaction to their demand for time to meditate. It must be recognised that they are meditating. The house must be quiet; they must not be disturbed; no one must break in on them. None of these difficulties would arise if aspirants would remember two things: First, that meditation is a process carried on secretly, silently and regularly in the secret temple of a man's own mind. Secondly, that much can be done if people would not talk so much about what they are doing. We need to walk silently with God, to keep ourselves, as personalities, in the background; to organise our lives in such a way that we can live as souls, giving due time to the culture of our souls, yet at the same time preserving a sense of proportion, retaining the affection of those around us, and fulfilling perfectly our responsibilities and obligations. Self-pity and too much talk are the rocks on which many an aspirant temporarily founders.
Qua tình thương và thực hành yêu thương, chúng ta chứng tỏ rằng mình là người điểm đạo đồ hiểu biết các bí nhiệm. Sinh ra trong thế giới của tình thương tại Bethlehem, từ đó trở đi chủ âm cuộc sống của chúng ta phải là tuân theo những gì cao cả nhất trong ta, yêu thương cả chúng sinh, và hoàn toàn tin vào quyền năng của Đấng Christ ở nội tâm có thể biểu dương cuộc sống đầy tình thương (qua ngoại thể của phàm nhân mình). Cuộc đời của Đức Christ là lối sống mà rốt cuộc mọi người hiện nay sẽ phải sống. Đó là cuộc sống vui tươi và hạnh phúc, chịu nhiều thử thách và khó khăn, thế nhưng tinh hoa của nó vẫn là tình thương, và phương pháp của nó là yêu thương. Cuộc sống ấy nêu gương cho chúng ta thấy rằng mình cần đi theo bước chân Ngài, và tiếp tục tiến hành công việc mà Ngài đã khởi đầu.
Through love and loving practice we prove ourselves initiate in the mysteries. Born into the world of love at Bethlehem, the keynote of our lives from then on must be obedience to the highest that is in us, love to all beings, and complete confidence in the power of the indwelling Christ to demonstrate (through the outer form of our personalities) the life of love. The life of Christ is a life to be lived today, eventually by all. It is a life of joy and happiness, of test and of problems, but its essence is love and its method is love. It leaves us an example that we should follow His steps, and carry on the work which He initiated.
Chúng ta đã đồng hành cùng Đức Christ từ Bethlehem, hướng đến thời điểm mà cuộc điểm đạo thứ hai đã gần kề, vậy thì đâu là bài học mà chúng ta đã học? Làm thế nào chúng ta có thể tóm lược ý nghĩa của giai đoạn đó về mặt áp dụng thực hành cho mỗi cá nhân? Giai đoạn này có ý nghĩa nào đối với mỗi người chăng? Chúng ta đang đứng trước những yêu cầu và khả năng nào? Nếu việc khảo cứu năm sự phát triển này trong cuộc đời của Đức Christ không ích lợi gì cho chúng ta, và nếu chúng liên quan đến một sự khai mở mà con người không thể lý giải, thì bấy giờ tất cả những gì đã được viết ra và giảng dạy qua nhiều thế kỷ sẽ tỏ ra là vô nghĩa và
As we have travelled with Christ from Bethlehem towards the time when the second initiation draws near, what is the lesson we have learnt? How can we sum up the significance of that episode in terms of practical individual application? Has this episode any personal significance? What are the requirements and the possibilities which confront us? If a study of these five developments in the life of Christ are of no profit to us, and if they concern an unfoldment which can have no possible human interpretation, then all that has been written and taught, down the centuries, proves futile and
