và đây có lẽ là phần khó nhất trong kỹ thuật cần thực hiện. Thật rất dễ dàng rơi trở lại vào hoạt động trí tuệ của tham thiền bình thường, đối với người chưa học được cách nhập định hay chiêm ngưỡng. Ts. Bennett mô tả giai đoạn này trong một số nhận xét về Ruysbroeck, như sau:
transpires, and is perhaps the hardest part of the technique to master. It is so easy to slip back into the intellectual activity which ordinary meditation connotes, for one has not yet learnt to contemplate. Dr. Bennett describes this stage in some comments upon Ruysbroeck. He says:
“Ở đây Ruysbroeck phân biệt hai dấu hiệu của tình trạng thụ động 'thực sự: thứ nhất, nó được 'tích cực thực hiện,' tức là cần có một cố gắng nhất định để duy trì nó. Thứ hai, nó khác với mọi lối khuây khỏa tự nhiên hay tự động ở chỗ phải có sự chuẩn bị trước về mặt đạo đức…. Sự chờ đợi mà hành giả tự duy trì, và tính thụ cảm tự áp dụng này, vốn là dấu hiệu xác định giai đoạn chiêm ngưỡng hay nhập định, không phải là chấm dứt sự cố gắng của nhà thần bí. Nó chỉ kết thúc các nỗ lực của y, nghĩa là y không thể làm gì thêm, mà dùng nó để mở đường cho giai đoạn xuất thần khi các vấn đề được đưa ra ngoài tầm tay của cá nhân hành giả và y trở thành phương tiện để biểu lộ quyền năng lớn hơn chính y. 'Hãy tự mình đứng vững cho đến khi bạn được đưa ra ngoài chính mình không do bất cứ hành động nào của bạn'. (lxxix)
“Ruysbroeck here distinguishes two marks of 'true' passivity: first, it is 'actively sought,' that is, a certain effort is necessary to maintain it. Second, it differs from any natural or automatic type of relief by the moral preparation which precedes it….This enforced waiting, this self-imposed receptivity, which is the defining mark of the stage of contemplation, is not the end of the mystic's career. It is the end of his efforts, in the sense that he can do no more, but it is destined to give way to the stage of ecstasy when matters are taken out of the hand of the individual and he becomes the vehicle of a power greater than himself. 'Remain steadfastly in thyself until thou art drawn out of thyself without any act of thine'.” (lxxix)
Ở phần sau của cùng chương nói về sự chuyên chú rốt ráo này, ông nói đến sự chờ đợi khó đạt và khó giữ vững để được thiên khải. Vị thánh thời cổ ở Ấn Độ là Patanjali cũng nói lên điều này, trong câu “khi hạ trí trở nên chuyên chú vào những gì vốn là thực tại (hay là cái ý tưởng ẩn bên trong hình thể) và không còn biết đến sự chia rẽ hay là tư ngã,” thì cố gắng này đưa y đến giai đoạn nhập định và y nhập vào tâm thức của linh hồn. Y khám phá ra rằng chính tâm thức đó đã mãi hấp dẫn y tiếp tục tiến tới để hợp nhất với linh hồn. Bằng cách nào? Một huấn sư khác của Ấn giáo cho chúng ta
He speaks later on in the same chapter of the breathless attention, the hard-earned and hard-held waiting for the divine revelation. The ancient sage of India, Patanjali, tells us the same thing, when he says that, when “the mind-stuff becomes absorbed in that which is the Reality (or the idea embodied in the form) and is unaware of separateness or of the personal self,” this brings him to the stage of contemplation and he enters into the consciousness of the soul. He discovers that all the time it has been the soul which has lured him on into union with itself. How? Another Hindu teacher tells us that
(lxxix):
Bennett, Charles A., A Philosophical Study of Mysticism, p. 62.
(lxxix):
Bennett, Charles A., A Philosophical Study of Mysticism, p. 62.
