trí tuệ, và từ đó tiếp tục tiến vào lĩnh vực của người hiểu biết một cách tỉnh thức.
a conscious use of the intellect and from then on into the realm of the conscious knower.
Qua tập trung và tham thiền, y đã có thể chế ngự thể trí đến mức khá tốt và học cách “giữ trí tuệ vững vàng trong ánh sáng.” Bấy giờ tâm thức vượt ra ngoài phàm ngã (ra khỏi phạm vi ý thức của não bộ và hạ trí) và nhà thần bí đi vào trạng thái nhập định hay chiêm ngưỡng, trong đó y hoạt động như linh hồn và nhận thức được chính mình là Chủ thể hiểu biết. Bản tính của linh hồn là hiểu biết và ánh sáng, và linh hồn tồn tại trong Thiên giới. Trong suốt thời gian tiếp tục đồng nhất với linh hồn, thể trí được giữ vững và không hề ứng đáp với những giao tiếp phát xuất từ các trạng thái ý thức khác, như những ảnh hưởng đến từ cõi trần và cõi tình cảm. Chuyên chú vào sự hợp nhất với Thượng Đế, được đưa vào “Cõi Trời Thứ ba” (theo cách nói của Thánh Paul) và chiêm ngưỡng hình ảnh chí phúc của Thực tại, hành giả không còn biết, thấy, nghe điều gì khác hơn là những hiện tượng thích hợp với thế giới mà y đang sống trong đó. Thế nhưng, y nghe, thấy, và biết trong thế giới đó. Y biết được Chân lý, không hề bị che án và không còn bị vướng ảo cảm do lớp màn vật chất phủ che. Y lắng nghe nguồn Minh triết chứa trong linh hồn sâu thẳm của chính mình và trở thành chính nguồn Minh triết đó, vì đối với y không còn có chủ thể và khách thể: y là cả hai và biết điều đó. Y nhập vào Trí tuệ của Thượng Đế – là kho tàng hiểu biết của vũ trụ, mà cánh cửa kho tàng này bao giờ cũng rộng mở cho những ai có trí tuệ điềm tĩnh và được kiểm soát
Through concentration and meditation he has achieved a large measure of mind control and learned how “to hold the mind steady in the light.” The consciousness then slips out of the lower self (out of the realm of awareness of the brain and the mind) and the mystic passes into the contemplative state, wherein he functions as the soul, and realizes himself as a Knower. The nature of the soul is knowledge and light, and its realm of existence is the kingdom of God. All the time that this identification with the soul continues, the mind is held steady and refuses all response to contacts emanating from other states of awareness, such as those coming from the emotional and physical worlds. Absorbed in union with God, transported into the “Third Heaven” (like St. Paul) and contemplating the beatific vision of Reality, he knows nothing, sees nothing, hears nothing except the phenomena which are appropriate to the world in which he is living. But in that world, he hears, and sees, and knows; he becomes aware of Truth, unveiled and freed from the glamour which the veil of matter casts upon it; he listens to the Wisdom which is stored up in his own unfathomable soul, and is that Wisdom itself, for subject and object no longer exist for him: he is both and knows it. He enters into the Mind of God — that universal storehouse of knowledge whose door stands ever open to those individual minds which can be sufficiently quieted and controlled to permit
