đúng mức để có thể thấy được cánh cửa và đi qua. Và trong suốt cả quá trình siêu việt này, thể trí được giữ vững vàng trong Ánh sáng.
of their visioning the door and passing through it. And still, throughout all this transcendental process, the mind has been held steady in the Light.
Dù vậy, nay trạng thái nhập định hay chiêm ngưỡng nói trên cũng chấm dứt và trí tuệ đi vào một hoạt động mới, do phản ứng của nó với ánh sáng và nhờ năng lực có thể ghi nhận và ghi lại những thông tin được linh hồn truyền đạt. Năng lượng của linh hồn đã và đang hướng ra thế giới thực tại thiêng liêng. Giờ đây tiêu điểm chú ý thay đổi, và vị Thượng Đế nội tâm hướng tầm mắt về cái khí cụ đang chờ đợi và tạo ấn tượng lên nó với nguồn Minh triết và Hiểu biết của Ngài nhiều đến mức nó có thể tiếp nhận và thấu hiểu.
Presently, however, the contemplative state comes to an end, and the mind is swept into a renewed activity, an activity based on its reaction to the light, and on its power to register and record the information with which the soul seeks to dower it. The energies of the soul have been outward-going into the world of divine realities. Now the focus of attention changes, and Deity turns its eyes upon the waiting instrument, and seeks to impress upon it as much of its Wisdom and Knowledge as it is capable of receiving and reflecting.
Các tác giả viết về huyền học, quan tâm đến con đường hoàn toàn thần bí, nhưng chưa nghiên cứu đầy đủ về kỹ thuật của Đông phương, thường có khuynh hướng nhầm lẫn sự khai ngộ với xúc cảm. Ví dụ như Evelyn Underhill nói “… Trạng thái khai ngộ bao gồm linh ảnh về Cái Tuyệt đối: cảm nhận về sự Hiện thể Thiêng liêng: nhưng chưa thực sự hợp nhất với Hiện thể đó.” Bà cho rằng “Đó là một trạng thái hạnh phúc.”(xcvii)
There is an aptitude among those writers on mysticism who are concerned with the purely mystic way, and have not studied adequately the technique of the East, to confound illumination with feeling. Evelyn Underhill, for instance, says “…The illuminated state entails a vision of the Absolute: a sense of the Divine Presence: but not true union with it.” “It is,” she says, “a state of happiness.” (xcvii)
Giác ngộ trí tuệ với sự hiểu biết và nhận thức về sự hợp nhất với Thượng Đế, và thấu hiểu được những định luật chi phối lĩnh vực tinh thần có thể cuối cùng tạo nên hạnh phúc, nhưng hạnh phúc đó là một hiệu quả chứ không phải là thành phần của trạng thái giác ngộ. Sự giác ngộ đích thực liên quan đến trí tuệ, và ở mức thuần khiết nhất sẽ hoàn toàn không liên hệ gì đến xúc cảm. Đó là một điều kiện của hiểu biết, là
The illumination of the mind with knowledge and with a realization of union with Deity and its apprehension of the laws which govern the spiritual realm may, ultimately, produce happiness, but that happiness is an after effect and not a part of the illumined state. True illumination is related to the intellect, and should be — in its purest aspect — divorced from feeling altogether. It is a condition
(xcvii):
Underhill, Evelyn, Mysticism, p. 206.
(xcvii):
Underhill, Evelyn, Mysticism, p. 206.
