một trạng thái mà trong đó trí tuệ được liên hệ với Thượng Đế. Khi trạng thái này được giữ càng lâu trong điều kiện không phản ứng xúc cảm, thì sự liên giao giữa linh hồn và hạ thể càng trực tiếp hơn, và các chân lý được truyền đạt càng có phẩm chất cao hơn.
of knowledge, it is a state wherein the mind is brought into relation with God, and the longer that condition can be held free from emotional reactions, the more direct will be the communication between the soul and its instrument, and the freer from deterioration will be the imparted truths.
Ở đây nên có sự so sánh giữa con đường của Thức giả và con đường của nhà thần bí. Nhà thần bí, nhất là ở Tây phương, có được tia chớp thông hiểu, thấy được Đấng mà y mến thương, và đạt đến những độ cao của ý thức. Thế nhưng, trong đa số các trường hợp y đã theo khảo hướng của cái tâm, bao gồm cảm xúc, cảm nhận của giác quan, và tình cảm. Kết quả là trạng thái ngây ngất, xuất thần. Kỹ thuật của y là tôn sùng, giới luật, nỗ lực tiến tới bằng sức mạnh của tình cảm, “nâng cao tâm hồn lên đến Thượng Đế, “linh ảnh về Đấng y mến thương,” và “cuộc hôn phối trong cõi Thiêng liêng,” tuôn đổ tình thương dưới chân của Đấng y mến thương, và sau đó là trạng thái ngây ngất, xuất thần. Nếu chúng ta tin vào những bài viết của chính các nhà thần bí, thì sau đó là một thời gian tái điều chỉnh để quay về cuộc sống hằng ngày, và thường là cảm nhận buồn nản và thất vọng vì phút giây cao đẹp đó đã trôi qua, cùng với việc không có khả năng nói rõ được những gì mà y đã thể nghiệm. Thế là y bắt đầu một chu kỳ mới với lòng tôn sùng và giới luật, cho đến khi y lại thấy được linh ảnh, và lại giao tiếp được với Đấng y mến thương. Trong một vài phương diện, chúng ta có thể thấy tính tập trung vào cái ngã của nhà thần bí Tây phương, và điều rất rõ ràng là y không thể sử dụng được trí tuệ
A comparison of the way of the Knower and the way of the mystic might be of value here. The mystic, especially in the West, gains his flash of insight; he sees the Beloved; he touches heights of awareness, but his approach, in the majority of cases, has been the heart approach, and has involved feeling, sensory perception, and emotion. The result has been ecstasy. His technique has been that of devotion, discipline, an emotional striving forward, the “lifting up of the heart unto the Lord,” the “vision of the Beloved,” and “the marriage in the Heavens,” the pouring out of the love nature at the feet of the Beloved, and consequent ecstasy. Afterwards, if we are to believe the writings of the mystics themselves, there has followed a period of readjustment to the life of every day, and, frequently, a sense of depression and disappointment that the high moment has passed, coupled with an inability to speak with clarity of that which has been experienced. Then a fresh cycle of devotion and discipline is initiated, until again the vision is seen and the Beloved contacted anew. From certain angles the self-centeredness of the Western mystic is notable, and his failure to use the intellect most remarkable. We must except, however, such mystics
