của mình. Tuy nhiên, chúng ta phải ngoại trừ những nhà thần bí như Boehme, Ruysbroeck, hoặc Meister Eckhart, vì trong các tác phẩm của họ yếu tố trí tuệ được nhấn mạnh, và phẩm chất hiểu biết biểu lộ rất rõ ràng. Chúng ta hãy xem những lời sau đây của chính Meister Eckhart:
as Boehme, Ruysbroeck, or Meister Eckhart, in whose writings the element of the intellect is strongly stressed, and the quality of knowledge most apparent. Note what Meister Eckhart himself says:
“Trong linh hồn có năng lực trí tuệ, hết sức quan trọng để giúp linh hồn ý thức được Thượng Đế và tìm kiếm Thượng Đế …. Những lý lẽ vững chắc nhất đều nói lên sự thực rằng điều cốt yếu của sự sống vĩnh cửu vốn ở trong sự hiểu biết hơn là tình thương…. Linh hồn không phụ thuộc vào những sự vật tạm thời, mà nâng cao trí tuệ để thông đạt với những điều cao cả thiêng liêng. (xcviii)
“There is one power in the soul: intellect, of prime importance to the soul for making her aware of, for detecting, God….The soundest arguments expressly state (what is the truth) that the kernel of eternal life lies rather in knowledge than in love….The soul is not dependent upon temporal things but in the exaltation of her mind is in communication with the things of God” (xcviii)
Người Thức giả có phương pháp khác với phương pháp của nhà thần bí. Y hướng trí tuệ đến đối tượng mà trí tuệ tìm kiếm. Y chọn con đường của trí tuệ, kiểm soát và đưa nó vào kỷ luật. Y giữ thể trí vững vàng, ngăn chặn tình trạng thể trí ưa thay đổi và giữ cho nó tập trung. Y tìm Thượng Đế; y tách mình khỏi các xúc cảm và không quan tâm đến sự thoả mãn của chính cá nhân mình, bởi vì trí tuệ là “lương tri” và khi được sử dụng ở mức cao nhất, nó được phú cho khả năng tổng hợp, với ý thức Toàn thể. Như Ts. Mller-Freienfels có nói, “y không còn đề cập đến linh hồn 'của mình', mà nói về đại hồn tự biểu hiện qua y, và tự khai mở trong y cũng như trong tất cả các chúng sinh khác, và sẽ tồn tại mãi cho dù cái ảo tưởng này về cá tính có hư hoại…. Y sống cuộc đời 'sống thực', có nghĩa là tự nhận thức và tự hoàn chỉnh, với ý thức không chỉ
The Knower has a different method from that of the mystic. His is the directing of the intellect to the object of its search; his is the way of the mind, and its discipline and control. He steadies the mind; he stops its versatility and focusses it; he seeks out after God; he divorces himself from feeling and is not interested in his own personal satisfaction, for the mind is the “common-sense,” and in its highest use is dowered with the faculty of synthesis, of Wholeness. He will, as Dr. Müller-Freienfels puts it, “no longer speak of 'his' soul, but of the universal soul which manifests itself in him, and unfolds itself in him as in all other creatures, and will endure even though this illusion of individuality perishes….He will live his life as 'life', that is, as self-realization and self-completion, with the consciousness that it is not merely his own self that is
(xcviii):
Pfeiffer, Franz, Meister Eckhart, pp. 114, 83, 288.
(xcviii):
Pfeiffer, Franz, Meister Eckhart, pp. 114, 83, 288.
