“Có năm nguyên tắc để đi đến hợp nhất: loại trừ bản tính hiện tượng, khẳng định sự vĩnh cửu, từ bỏ những điều chúng ta thường bị ám ảnh, giã từ các huynh đệ của mình, và quên đi những điều đã biết và chưa biết.
“Our principles in unification are five; the removal of phenomenality, and the affirmation of eternity, and departure from familiar haunts, and separation from brethren and forgetfulness of what is known and unknown.
“Loại trừ bản tính hiện tượng tức là phủ nhận việc hiện tượng có liên quan gì đến sự hợp nhất với Thượng Đế, hoặc chúng có khả năng nào đạt đến tinh hoa thánh khiết của Ngài. Khẳng định sự vĩnh cửu có nghĩa là tin chắc rằng Thượng Đế luôn luôn hiện hữu. Từ bỏ những điều chúng ta thường bị ám ảnh, với người sơ cơ, có nghĩa là từ bỏ những thú vui quen thuộc của phàm ngã và những hình thể sắc tướng trong cõi đời này, và đối với người đã tiến hoá cao có nghĩa là từ bỏ những địa vị cao trọng, những trạng thái vinh quang và những phép lạ siêu phàm. Giã từ các huynh đệ của mình có nghĩa là giã từ xã hội loài người và hướng về Thiên giới. Lý do là vì bất cứ tư tưởng nào ngoài Thượng Đế đều chỉ là một lớp màn che và là một sự bất toàn, và khi tư tưởng của con người càng gắn chặt vào những gì khác Thượng Đế thì họ càng bị che án và không thể thấy được Thượng Đế. Nói chung, hợp nhất là tập trung tư tưởng vào Thượng Đế, trong khi hài lòng với những gì khác Thượng Đế là một dấu hiệu cho thấy tư tưởng bị phân tán…. (cxxvi)
“The removal of phenomenality consists in denying that phenomena have any connection with unification or that they can possibly attain to His holy essence; and the affirmation of eternity consists in being convinced that God always existed…; and departure from familiar haunts means, for the novice, departure from the habitual pleasures of the lower soul and the forms of this world, and for the adept, departure from lofty stations and glorious states and exalted miracles; and separation from brethren means turning away from the society of mankind and turning towards the society of God, since any thought of other than God is a veil and an imperfection, and the more a man's thoughts are associated with other than God the more is he veiled from God, because it is universally agreed that unification is the concentration of thoughts, whereas to be content with other than God is a sign of dispersion of thought….” (cxxvi)
Chúng ta cũng có những lời sau đây:
Again we find these words:
“Một trong những Huấn sư Sufi nói: 'Có bốn điều cần cho người cầu nguyện: loại trừ phàm tính, từ bỏ những quyền năng tự nhiên, thanh khiết ở nơi sâu thẳm của tâm hồn, và chuyên tâm chiêm ngưỡng.' Việc loại trừ phàm tính chỉ đạt được nhờ tập trung tư tưởng; hành giả từ bỏ những quyền năng tự nhiên thông thường chỉ bằng cách khẳng định Đấng Thượng Đế Thiêng liêng, gồm cả việc loại bỏ tất cả những gì không phải là Thượng Đế; sự thanh khiết ở nơi sâu thẳm của tâm hồn chỉ có được nhờ tình thương; và hành giả chỉ có thể chuyên tâm chiêm ngưỡng trong sự thanh khiết ở nơi sâu thẳm của tâm hồn. (cxxvii)
“One of the Shaykhs says: 'Four things are necessary to him who prays: annihilation of the lower soul, loss of the natural powers, purity of the inmost heart, and perfect contemplation.' Annihilation of the lower soul is to be attained only by concentration of thought; loss of the natural powers only by affirmation of the Divine Majesty, which involves the destruction of all that is other than God; purity of the inmost heart only by love; and perfect contemplation only by purity of the inmost heart.” (cxxvii)
Những lời này cũng nói lên cùng chân lý như trên.
Thus again we have the same truth.
(cxxvi):
Nicholson, Reynold A., The Kashf Al-Mahjúb, pp. 281, 282.
(cxxvi):
Nicholson, Reynold A., The Kashf Al-Mahjúb, pp. 281, 282.
(cxxvii):
Ibid., pp. 302-303.
(cxxvii):
Ibid., pp. 302-303.
