trạng đổi thay liên tục. Đâu đâu cũng có cái cảm nhận chung rằng người ta đã cố gắng nhiều trong việc nâng cao trình độ trí tuệ của nhân loại, trong khi đó lại có sự bất mãn ngấm ngầm về các kết quả giáo dục. Thậm chí người ta còn nghi vấn rằng liệu các hệ thống giáo dục hiện nay có đang thực hiện được những điều tốt đẹp rộng khắp hay không. Chúng ta đánh giá cao sự tiến bộ vượt bậc đã đạt trong hai trăm năm qua, nhưng vẫn tự hỏi rằng xét cho cùng liệu chúng ta có đang thu được từ cuộc sống nhiều đến mức có thể đạt được cho mọi người với hệ thống giáo dục, đào tạo hoàn bị hay không. Chúng ta đang hài lòng tự mãn về sự gia tăng kiến thức và tích lũy thông tin của mình, và việc chúng ta kiểm soát được các sức mạnh trong thiên nhiên, thế mà chúng ta vẫn tiếp tục tranh cãi với nhau về việc phải chăng chúng ta đang có một nền văn hóa đích thực. Chúng ta dạy trẻ con ghi nhớ một lượng sự kiện khổng lồ, và tiêu hóa vô số những chi tiết hết sức đa dạng, thế nhưng đôi khi chúng ta vẫn băn khoăn tự hỏi liệu chúng ta có dạy được các em sống cuộc đời đúng đắn, tốt đẹp hơn không. Chúng ta dùng bao nhiêu tỉ đô- la để xây dựng và đầu tư vào các trường đại học và cao đẳng, thế mà hầu hết những nhà giáo dục nhìn xa thấy rộng nhất đều hết sức quan ngại và cho rằng liệu nền giáo dục đã đi vào nề nếp này có thực sự đáp ứng được các nhu cầu của người công dân bình thường hay không. Chắc hẳn nền giáo dục hiện nay có vẻ không làm tròn được nhiệm vụ của mình đối với đứa trẻ có khả năng phi thường, và đối với những người nam hoặc nữ có nhiều năng khiếu. Chắc chắn là phương thức rèn luyện giới trẻ của chúng ta đang đứng trước sự phán xét.
of change. A general feeling that much has been done to raise the level of the human mind is everywhere to be found, coupled with a deep undercurrent of dissatisfaction with the results. We are questioning whether our educational systems are achieving the widest good. We appreciate the enormous advance that has been made during the past two hundred years, and yet we wonder whether we are, after all, getting as much out of life as should be possible to people with an adequate system of training. We are smugly satisfied with our growth in knowledge, our accumulation of information, and our control of the forces of nature, and yet we hold collegiate debates as to whether we have any true culture. We teach our children to memorize an enormous array of facts, and to assimilate a vast amount of widely diversified detail, and yet we question sometimes whether we are teaching them to live more satisfactorily. We use billions of dollars to build and endow universities and colleges and yet our most far-sighted educators are gravely concerned as to whether this organized education is really meeting the needs of the average citizen. It certainly seems to fail in its mission with the unusual child and with the gifted man or woman. Our mode of training our youth is standing decidedly before the bar of judgment.
Chỉ có tương lai mới có thể xác định được liệu có phải tìm một phương cách, giải pháp nào khác hay không để có thể thực hiện việc trau luyện cá nhân song hành với công tác văn minh hóa đại chúng qua giáo dục.
Only the future can settle whether some way out will not have to be found whereby the culture of the individual can proceed alongside the civilizing, through education, of the masses.
Trong thời đại với những thành tựu khoa học và tổng hợp
In an age of scientific achievement and of a synthesis
