chúng ta phải làm cho phàm nhân trở nên toàn vẹn và tốt đẹp trước khi có thể đảm nhận được quyền năng của Chân nhân.“ (cxxxiv)
but a fine integrity of the personality must be established before we can carry the power.” (cxxxiv)
Phương pháp có trình tự như được đề nghị ở trên đây là cách thực hành an toàn dành cho người mới học tham thiền. Cũng có những cách khác dành cho người môn sinh có trí thông minh. Toàn thể các cõi giới của tư tưởng mở ra để cho trí tuệ của chúng ta có thể khảo sát tuỳ ý muốn (xin lưu ý nhóm từ này) với điều kiện chúng có liên quan đến tư tưởng gốc và liên hệ với ý tưởng mà chúng ta đã chọn để tập trung vào đó. Điều hiển nhiên là mỗi người sẽ tìm cách đi theo khuynh hướng của trí tuệ chính mình – thuộc về nghệ thuật, khoa học hay triết lý – và đối với họ đó sẽ là con đường ít trở ngại nhất. Tất cả chúng ta đều có những khái niệm riêng theo cách của riêng mình. Nhưng không nên có thái độ “tĩnh tại”. Chúng ta ngăn những hoạt động khác của trí tuệ bằng cách quan tâm, chú ý mạnh mẽ, chứ không bằng cách gây choáng trong trí để làm cho mình yên lặng, hoặc bằng cách áp dụng một phương pháp tạo tình trạng xuất thần hay để tư tưởng trống không. Thực sự là chúng ta đang suy tư. Trong việc dạy tham thiền, thật là khó mà khuyên nhà thần bí từ bỏ tình trạng yên lặng (vốn là kết quả của cố gắng làm cho bản tính tình cảm trở nên chuyên nhất) và bắt đầu sử dụng trí tuệ của mình. Có nhiều người thường than phiền: Tôi không thích kỹ thuật này, vì nó quá thiên về trí năng và trí tuệ mà không có tính tinh thần chút nào cả.“ Thực ra, có thể là ý họ muốn nói: “Tôi quá lười biếng trong việc sử dụng trí tuệ. Trí tôi trì trệ không chịu hoạt động. Tôi thích sự hân hoan trong tình cảm, và thích áp dụng trạng thái an tịnh cho
The sequential method suggested above is a safe way for the neophyte. There are others that will occur to the mind of the intelligent student. Whole worlds of thought are open over which the mind can range at will (note those words) provided they have a bearing upon the seed-thought and have a definite relation to the chosen idea upon which we seek to concentrate. It is obvious that each person will follow the bent of his own mind — artistic, scientific or philosophical — and for them that will be the line of least resistance. We shall all formulate our own concepts in our own way. But the “Be still” attitude is not for us. We inhibit other mental activities by an intense interest, not by a mental stunning of ourselves into silence, or by the adoption of a method which induces trance or utter thoughtlessness. We are definitely thinking. Any person who is teaching meditation knows how difficult it is to induce the mystic to renounce his quiescent condition (which is the result of an endeavor to make the emotional nature one-pointed) and force him to begin to use his mind. How often one hears the complaint: “I do not like this technique; it is too intellectual and mental and not a bit spiritual.” What they really mean is something like this: “I am too lazy to use my mind; I suffer from mental inertia; I much prefer emotional rhapsodies, and the imposition of a peaceful state upon my emotional nature. I feel
(cxxxiv):
Comfort, Will Levington, Letters.
(cxxxiv):
Comfort, Will Levington, Letters.
