chắc chắn là tốt ở tầm mức đó. Nó giúp chúng ta có thể hoạt động trong đời, và vận dụng các yếu tố trong đời sống với một mức độ thành công ít hoặc nhiều…. Tuy nhiên, chúng ta có thể có 'cảm nhận' khác về thế giới này, nếu phát triển được một thói quen khác của trí tuệ. Nói vắn gọn đó là thói quen nhìn thấy cái vô hình vô ảnh trong thực tại hữu hình; đó là thói quen nhìn xuyên qua cái bề ngoài, là nhìn xuyên suốt các sự vật để thấu đến nguồn phát khởi ra chúng.“(xxii)
things, to be sure, is good as far as it goes. It enables us to move about our world and to manipulate the life-factors with some success….It is possible, however, to get a different 'feel' of one's world if one is able to develop another habit of mind. It is, in short, the habit of seeing the invisible in the visible reality; the habit of penetrating surfaces, of seeing through things to their initiating sources.” (xxii)
Hiện nay, có lẽ mọi người sẵn sàng đi sâu hơn những gì họ thấy ở bề ngoài và tìm kiếm bên trong cái ngoại dạng của thiên nhiên để thấu đến nguyên nhân của nó. Có lẽ chúng ta thường nhầm lẫn tinh thần tôn giáo với cuộc tìm kiếm thần bí. Tất cả những tư duy sáng tỏ về cuộc sống và về các đại luật của thiên nhiên, nếu được tiến hành một cách kiên trì và liên tục, rốt cuộc sẽ dẫn đến thế giới thần bí, và những nhà khoa học tiên tiến nhất ngày nay đang bắt đầu nhận thức được thế giới này. Tôn giáo bắt đầu bằng việc chấp nhận giả thuyết về những điều chưa thấy được và có tính thần bí. Trong khi đó khoa học cũng đạt đến mức này bằng cách làm việc từ cái hữu hình đến những điều vô hình và từ khách thể đến chủ thể. Vì thế, như đã nêu trên, qua quá trình khảo cứu và đi sâu vào nội tâm từ hình thể này đến hình thể khác, rốt cuộc nhà thần bí đạt đến nguồn vinh quang của Chân ngã hiển lộ. Dường như hoàn toàn đúng rằng mọi con đường đều về với Thượng Đế – nếu ta xem Thượng Đế là mục tiêu tối hậu, là biểu tượng cho cuộc tìm kiếm Thực tại của con người. Sẽ không còn là dấu hiệu mê tín khi ta tin rằng có một bề đo cao hơn và tin rằng có một thế giới khác vẫn đang hiện hữu. Ngay đến từ “siêu nhiên” cũng có ý nghĩa sâu xa và đáng trân trọng, và dường như khả dĩ một ngày nào
Men are now perhaps ready to penetrate beneath the surface and to carry their search within the outer form of nature to that which is its cause. We are perhaps, too apt to confuse the religious spirit with the mystic search. All clear thinking about life and about the great laws of nature, if carried forward with persistence and steadfastness, leads eventually into the mystic world, and this the foremost scientists of our day are beginning to realize. Religion starts with the accepted hypothesis of the unseen and the mystical. But science arrives at the same point by working from the seen to the unseen and from the objective to the subjective. Thus, as has been said, by the process of investigation and of passing inwards from form to form, the mystic arrives eventually at the glory of the unveiled Self. It seems to be unalterably true that all paths lead to God — viewing God as the ultimate goal, the symbol of man's search for Reality. It is no longer a sign of superstition to believe in a higher dimension and in another world of Being. Even the word “supernatural” has become deeply and profoundly respectable, and it seems possible that some day our
(xxii):
Overstreet, H.A., The Enduring Quest, p.114.
(xxii):
Overstreet, H.A., The Enduring Quest, p.114.
