thì khủng khiếp và làm thất vọng – họ trụ lại. Họ không nhìn đây, nhìn đó, mà họ ngước mặt hướng về ánh sáng. Như vậy, ánh sáng tinh khiết tuôn tràn qua trí họ để xua tan sương mù.
horror and despair—they stand. They look not here or there but, with their faces turned towards the light, they stand. Thus through their minds the pure light streams to dissipate the fogs.
“Họ đến và dừng lại. Họ ngưng các việc nặng nhọc bên ngoài của họ, tạm dừng để làm một công việc khác. Trong tâm họ là sự an nghĩ. Họ không chạy đó đây nữa, mà tạo ra một điểm an bình và đứng yên. Những gì mà ngoài mặt đang che lấp và ẩn giấu cái thực tại, bắt đầu biến mất và từ trái tim đang an tịnh, một tia sáng có mãnh lực làm tan biến phóng ra, hòa lẫn với ánh sáng đang tỏa chiếu và sau đó sương mù do con người tạo ra tan biến đi.
“They come and rest. They cease their outer labours, pausing to do a different work. Within their hearts is rest. They run not here and there, but constitute a point of peace and rest. That which upon the surface veils and hides the real begins to disappear and from the heart at rest a beam of dissipating force projects, blends with the shining light and then the mists of man's creation disappear.
“Họ đến và họ quan sát. Họ làm chủ con mắt linh thị; họ cũng làm chủ hướng đúng của mãnh lực cần thiết. Họ thấy được ảo cảm của thế giới, và khi thấy, họ ghi nhận đằng sau đó mọi điều chân, thiện, mỹ. Như vậy, nhờ con mắt Tuệ giác họ có được năng lực đẩy xa các ảo cảm đang che khuất, đang xoáy cuộn của thế giới ảo cảm.
“They come and they observe. They own the eye of vision; likewise they own the right direction of the needed force. They see the glamour of the world, and seeing, they note behind it all the true, the beautiful, the real. Thus through the eye of Buddhi comes the power to drive away the veiling, swirling glamours of that glamorous world.
“Họ đứng, dừng lại và quan sát. Đó là các kiếp sống của họ và công cuộc phụng sự mà họ mang lại cho linh hồn con người”.
“They stand, they rest, and they observe. Such are their lives and such the service that they render to the souls of men.”
Tôi muốn gửi gắm các dòng này để bạn thận trọng xem xét. Chúng không những gợi lại cho bạn lãnh vực phụng sự cho nhóm của bạn, mà còn là thái độ cần có của sự sống cá biệt của mỗi thành viên trong nhóm.
I would commend these lines to your careful thought. They convey to you not only the field of your group service but also the desired attitude of the personal life of every member of the group.
Ở điểm này, tôi cũng muốn đề cập đến một yếu tố thực sự quan trọng trong công việc này và lặp lại lời cảnh báo của tôi trước đây: Bạn có nhớ rằng nỗ lực để giải thoát chính bạn ra khỏi sự cáu kỉnh bực bội (irritation) hay thoát khỏi những gì mà trong quyển Agni Yoga gọi là “tình trạng hiểm nghèo” (“imperil”) (một từ ngữ đặc biệt tuy nhiên thỏa đáng, hỡi huynh đệ) đặc biệt thiết yếu cho nhóm hay không? Sự cáu kỉnh quá thông thường trong những ngày căng thẳng thần kinh và nó
I would also like, at this point, to touch upon a factor of real importance in this work and to repeat my earlier warning: Will you remember that the effort to free yourselves from irritation or from what is called in Agni Yoga “imperil” (a peculiar yet satisfying word, my brothers) is particularly essential for this group? Irritation is exceedingly prevalent these days of nervous tension and it most
