các đối tượng và bản phác thảo được đặt trên cái giá đỡ của ý thức tâm linh của Đại Kiến Trúc Sư thiêng liêng. Tuy nhiên, y không tự đồng hóa mình với kiểu mẫu hoặc với các mãnh lực mà y sử dụng. Y hoạt động trong thế giới ảo lực, thoát khỏi mọi ảo tưởng, không còn bị ảo cảm ngăn trở và không còn bị các sức mạnh của ảo lực kiềm chế nữa. Đối với cõi giới bé nhỏ của riêng y, y nhanh chóng đạt đến cùng một sự “điềm nhiên thiêng liêng” (“divine indifference”) vốn là đặc trưng của Đức Sanat Kumara, Đấng Cai Quản Thế Gian; do đó, càng ngày y càng trở nên biết được Thiên Cơ giống như đã ghi trong Toàn Linh Trí (Universal Mind) và Thiên Lý (Purpose) đang thúc đẩy Ý Chí của Thượng Đế (Will of God).
things and the design laid down upon the trestle board of the spiritual consciousness by the great divine Architect. Yet he identifies himself not with the pattern or with the forces which he employs. He moves in the world of maya, free from all illusion, unhindered by glamour and uncontrolled by the mayavic forces. He is rapidly arriving, as far as his own little world is concerned, at the same “divine indifference” which characterises Sanat Kumara, the Lord of the World; therefore increasingly he becomes aware of the Plan as it exists in the Universal Mind and the Purpose which motivates the Will of God.
Chính sự điềm nhiên thiêng liêng này chịu trách nhiệm cho sự việc là trong cố gắng để mô tả “Đấng Thánh Khiết” hay Thượng Đế, và trong nỗ lực để đạt đến một sự hiểu biết nào đó về bản thể của thiên tính, cách thức phủ nhận đã được đưa ra. Thượng Đế không phải thế này; Thượng Đế không phải thế kia; Thượng Đế không phải là điều gì cả; Thượng Đế không phải là thời gian, cũng không phải là không gian; Thượng Đế không phải là cảm giác hoặc tư tưởng; Thượng Đế không phải là hình hài hoặc chất liệu. Thượng Đế chỉ HIỆN HỮU(God simply IS). Thượng Đế ĐANG HIỆN HỮU(God IS)− tách khỏi mọi biểu lộ và mọi biểu hiện với cương vị là Đấng Vận Dụng năng lượng (Manipulator of energy), Đấng Sáng Tạo (Creator) các thế giới hữu hình và vô hình, Đấng Thấm Nhuần (Pervader) sự sống hay là Đấng Nội Tại (Indweller) trong mọi hình hài. Thượng Đế là Đấng Duy Nhất có thể thu hồi (withdraw) và trong khi thu hồi lại xua đuổi (dispel), làm tan biến (dissipate) và lấy đi sinh khí (devitalise) tất cả những gì đã được sáng tạo − các từ này được dùng với ý nghĩa đầy đủ nhất.
It is this divine indifference which is responsible for the fact that in attempting to describe “Pure Being” or God, and in the effort to arrive at some understanding of the nature of divinity, the formula of negation has been evolved. God is not this; God is not that; God is no-thing; God is neither time nor space; God is not feeling or thought; God is not form or substance. God simply IS. God IS—apart from all expression and manifestation as the Manipulator of energy, the Creator of the tangible and the intangible worlds, the Pervader of life, or the Indweller in all forms. God is the ONE WHO can withdraw and, in withdrawing, dispel, dissipate and devitalise all that has been created—using those words in their fullest significance.
Do đó, điều hiển nhiên đối với bạn là trong ba hoạt động của Thực Tại này, vốn không đồng nhất với biểu hiện bên ngoài, ý chí của Thượng Đế, trạng thái Hủy diệt của Thượng Đế, lại hiện hữu một cách có lợi. Tác động trừu xuất/ triệt thoái (abstraction) sẽ xua tan thế giới ảo tưởng của tư tưởng; việc rút lại sự tập chú thiêng liêng (divine attention) sẽ làm tan rã vũ trụ hữu cảm thức (sentient universe) và đưa ảo cảm đến chỗ kết thúc; việc ngưng sự định hướng thiêng liêng (divine direction) sẽ đem lại cái chết cho cõi trần. Tất cả các hoạt động này là các bằng chứng của ý chí hay của Ngôi Một (first aspect) − ý−chí−hành−thiện (will−to−good) vốn có thể và sẽ tác động một cách hoàn hảo chỉ khi nào thiện chí (goodwill)
It will be obvious to you, therefore, that in these three activities of that Reality which is not identified with appearance, the will of God, the Destroyer aspect of Deity, is beneficently present. The act of abstraction produces the dispelling of the illusory world of thought; the withdrawal of the divine attention dissipates the sentient universe and brings glamour to an end; the cessation of divine direction brings death to the physical world. All these activities are evidences of the will or of the first aspect—the will-to-good which can and will function in perfection only when goodwill
