hàng vạn kẻ tham dự trong hoạt động trí tuệ tập thể. Những kẻ này ngày nay đang tạo ra nền văn học trên thế giới, qua đó các đường lối trên thế giới bị nhuốm màu; do đường lối của họ mà các nhà lãnh đạo trên thế giới nhận được hứng cảm; và vào lúc này họ đang chịu trách nhiệm cho đa số các thực nghiệm trong lãnh vực cai trị, giáo dục và tôn giáo, vốn đang tạo ra rất nhiều ảo tưởng trên cõi đời.
of thousands of participants in group mental activity. These are today producing the world literature, through which the world platforms are coloured; by their means the world leaders are inspired; and they are responsible at this time for the mass of experiments in the field of government, of education, and of religion which are producing so much of the world unrest, and consequently so much of the world illusion.
Do đó, vào lúc này các nhà tư tưởng cần tự luyện tập theo quan điểm trí tuệ đó và nhất tâm lìa xa cái nguy hiểm của việc tiếp nhận thụ động, đồng thời đáp ứng với hứng cảm trực giác cao siêu.Người ta cần kẻ trung gian để diễn đạt ý tưởng chớ không cần kẻ đồng cốt.
What is needed therefore at this time, are thinkers who are training themselves in that mental attitude and one-pointedness which is divorced from the danger of a negative receptivity and is responsive, at the same time, to the higher intuitional inspiration. It is mediating interpreters of ideas that are needed and not mediums.
Các mẫu người thiên về tình cảm đáp ứng một cách dễ dàng với ảo cảm thế gian và với ảo cảm tự họ gây ra và truyền lại từ cá nhân của riêng họ. Đa số con người thuần túy thiên về tình cảm, thỉnh thoảng mới có lóe lên một vài hiểu biết thực sự của trí tuệ, nhưng hỡi huynh đệ, việc đó rất ít khi xảy ra và thường là hoàn toàn không có. Ảo cảm được ví như là đám sương mù mà người tìm đạo đang đi lạc trong đó và sương mù ấy làm lệch lạc tất cả những gì mà y trông thấy và tiếp xúc, lúc nào cũng không cho y thấy được cuộc sống một cách đích thực hay rõ rệt hoặc các tình huống chung quanh người tìm đạo theo đúng bản chất của chúng. Khi người tìm đạo tiến hóa được ít nhiều, y sẽ biết được ảo cảm và đôi khi trong một thoáng chốc, thấy được phương hướng mà y đi theo, có thể ẩn tàng chân lý. Nhưng lúc đó ảo cảm lại chụp xuống y và y mất hết sức mạnh để tự giải thoát hay để làm bất cứ điều gì có tính cách xây dựng. Vấn đề của y trở nên phức tạp hơn do kết quả của đau khổ và sự kinh tởm sâu xa với chính mình. Bao giờ y cũng bước đi trong đám sương mù và không thấy được gì thật đúng cả. Y bị phỉnh gạt bởi cái bề ngoài và quên đi những gì mà cái bề ngoài đó đang che giấu. Các phản ứng phát xuất từ cõi cảm dục mà mỗi con người
The emotional types respond with facility to world glamour and to their own individual inherited and self-induced glamour. The bulk of the people are purely emotional with occasional flashes of real mental understanding—very occasional, my brother, and usually entirely absent. Glamour has been likened to a mist or fog in which the aspirant wanders and which distorts all that he sees and contacts, preventing him from ever seeing life truly or clearly or the conditions surrounding him as they essentially are. When he is a somewhat advanced aspirant, he is aware of the glamour and occasionally sees in a flash in what direction truth for him may lie. But then again the glamour settles down upon him and he is rendered powerless to release himself or to do anything constructive. His problem becomes further complicated by his consequent distress and his deep disgust with himself. He walks ever in a fog and sees naught as it truly exists. He is deceived by the appearance and forgets that which the appearance veils. The emanatory astral reactions which each human
