những gì mà y gọi là “luật lệ của chính linh hồn y”, mà quên rằng sự giao tiếp giữa y với linh hồn vẫn chưa liên tục. Y đòi quyền đứng biệt lập. Y thích thú với cái tự do mới được tìm thấy của mình. Y quên rằng khi đã từ chối thẩm quyền của một giáo lý và của một đạo sư, y phải học cách chấp nhận thẩm quyền của linh hồn và của nhóm linh hồn mà y bị ràng buộc vào do nghiệp quả của y, do loại cung của y, do sự chọn lựa của y, và do sự tất yếu của các ảnh hưởng của sự nhất quán (at−one−ment). Khi từ bỏ sự hướng dẫn của người khác trên Thánh Đạo, và khi đôi mắt của y đã mở rộng phần nào, giờ đây đệ tử tìm cách bước lên Thánh Đạo tiến đến mục tiêu, tuy nhiên lại quên rằng y bước lên Thánh Đạo trong sự kết hợp chặt chẽ với những kẻ khác, và rằng có một số “Qui tắc về Đường Đạo” mà y phải quán triệt, và y phải nắm vững bằng sự kết hợp chặt chẽ với những kẻ khác. Y đã hoán đổi quy luật của cá nhân để lấy quy luật tập thể, mà chưa biết quy luật tập thể đó như thế nào. Y tiếp tục hết sức để tiến tới một mình, tự hào với việc thoát khỏi thẩm quyền mà y đã làm được một cách thành công. Y tự hứa hẹn rằng y sẽ không cho phép một thẩm quyền hoặc một sự dẫn dắt nào nữa.
that which he calls the “rule of his own soul,” forgetting that his contact with his soul is still intermittent. He demands the right to stand alone. He revels in his new found freedom. He forgets that, having given up the authority of a teaching and of a teacher, he has to learn to accept the authority of the soul and of the group of souls with which he is affiliated through his karma, his ray type, his choice, and the inevitability of the effects of the at-one-ment. Having relinquished the guidance of another person upon the Path, and having his eyes partially opened, he now seeks to tread that Path to the goal, forgetting however that he treads the Path in unison with others, and that there are certain “Rules of the Road” which he must master, and which he must master in unison with others. He has exchanged the individual law for the group law, but does not yet know that group law as it should be known. He marches on as best he can alone, glorying in the freedom from authority which he has succeeded in achieving. He promises himself that he will brook no authority or guidance.
Những ai trong chúng ta đang xem xét y và tiếp tục nhìn y từ các đỉnh cao thành tựu rõ ràng hơn, sẽ thấy y dần dần trở nên bị che khuất bởi các làn sương mù và bởi một ảo cảm đang từ từ tăng trưởng chung quanh y, khi y trở nên “tù nhân của đám sương mù tự do” và thích thú những gì mà y tưởng là bằng chứng cho sự độc lập của y. Khi thị lực của y đã rõ ràng hơn, và khi trạng thái trí tuệ của y được phát triển và được khai mở nhiều hơn, y sẽ biết rằng Định Luật Tập Thể phải và sẽ tự áp đặt nó lên y, và rằng qui luật của phàm ngã chỉ phải được hoán đổi cho qui luật của linh hồn. Đây là qui tắc tập thể và tác động dưới ảnh hưởng của Định luật tập thể. Y đã đấu tranh ra khỏi đám đông những kẻ tìm kiếm Con Đường (the Road) dẫn đến chính Thánh Đạo (the Road). Do đó y ở đầu của đám đông nhưng không ở một mình, cho dù y nghĩ rằng y chỉ có một mình. Y sẽ phát hiện ra nhiều kẻ khác đang đi trên cùng con đường với
Those of us who are considering him and looking on at him from the clearer heights of attainment see him gradually becoming obscured by wisps of fog and by a glamour which is gradually growing up around him as he becomes a “prisoner of the fog of freedom” and revels in what he deems the fact of his independence. When his sight has cleared, and when his mental aspect is more developed and unfolded, he will know that the Law of the Group must, and will, impose itself upon him, and that the rule of the lower nature has only to be exchanged for the rule of the soul. This is group rule and works under the law of the group. He has struggled out of the mass of seekers of the Road on to the Road itself. He is, therefore, ahead of the masses but he is not alone, even if he thinks that he is. He will discover many others who are travelling the same way with
