điểm đạo lần thứ nhất trong một kiếp trước. Ở giai đoạn nào đó trong chu kỳ của kiếp sống hiện tại, có sự tái diễn và tóm tắt lại các biến cố của một lần phát triển trước, họ lại đạt đến một mức độ trong nhận thức của họ mà trước kia họ đã đạt đến. Ý nghĩa của sự thành đạt của họ tuôn đổ lên họ, và ý thức về trách nhiệm và sự hiểu biết của họ. Ngoài ra, họ tự đánh giá chính họ quá cao, xem các sứ mệnh của họ và chính họ là độc đáo trong số các con của nhân loại, và nhu cầu thần bí và chủ quan của họ đối với sự công nhận đi vào và làm hư hỏng những gì mà nếu khác đi thì có thể đã là một việc phụng sự có kết quả. Bất cứ việc chú trọng nào vào phàm ngã đều có thể làm biến dạng một cách dễ dàng nhất ánh sáng thuần khiết của linh hồn khi ánh sáng đó tìm cách tuôn đổ qua phàm ngã. Bất cứ nỗ lực nào kêu gọi chú ý vào sứ mệnh hoặc bổn phận mà phàm ngã đã đảm trách, đều làm giảm giá trị của sứ mệnh đó và cản trở con người trong nhiệm vụ của y; nó đưa đến việc làm trì hoãn thành quả của nó cho đến lúc mà vị đệ tử không thể là gì khác hơn là một vận hà mà qua đó lòng bác có thể tuôn đổ và ánh sáng có thể tỏa chiếu. Việc tuôn đổ và tỏa chiếu này phải là một diễn biến tự phát và không chứa sự tự ám chỉ nào.
initiation in a previous life. At some period in the present life cycle, recurring and recapitulating as it does the events of an earlier development, they again reach a point in their realisation which they earlier reached. The significance of their attainment pours in upon them, and the sense of their responsibility and their knowledge. Again they over-estimate themselves, regarding their missions and themselves as unique among the sons of men, and their esoteric and subjective demand for recognition enters in and spoils what might otherwise have been a fruitful service. Any emphasis upon the personality can distort most easily the pure light of the soul as it seeks to pour through the lower self. Any effort to call attention to the mission or task which the personality has undertaken detracts from that mission and handicaps the man in his task; it leads to the deferring of its fulfilment until such time when the disciple can be naught but a channel through which love can pour, and light can shine. This pouring through and shining forth has to be a spontaneous happening, and contain no self-reference.
Hai minh họa này về ảo cảm và ảo tưởng sẽ cho bạn thấy không những sự tinh tế của vấn đề, mà còn là nhu cầu khẩn cấp để nhận ra nó. Ngày nay, có quá nhiều việc biểu lộ hai tính chất này của phàm ngã.
These two illustrations of glamour and of illusion will show you not only the subtlety of the problem, but also the urgent need for its recognition. There are today so many manifesting these two qualities of the lower nature.
1. Ảo cảm trên Cõi Trí ……… Ảo Tưởng.
1. Glamour on the Mental Plane . . . . . . Illusion.
Trong đoạn bàn thảo này chúng ta sẽ dành ít thì giờ để xem xét về ảo tưởng hơn là ảo cảm hoặc ảo lực. Ảo tưởng chỉ có thể được trực diện và vượt qua khi con người đã:
In this section of our discussion we shall give less time to the consideration of illusion than we shall to that of glamour, or of maya. Illusion is not met squarely, faced and overcome until a man has:
a. Chuyển sự tập trung ý thức mình lên cõi trí.
a. Shifted the focus of his consciousness on to the mental plane.
b. Hoạt động một cách rõ rệt với nhiệm vụ phụng sự một cách sáng suốt.
b. Worked definitely at the task of intelligent service.
