Thiếu bộ máy để hiểu biết đúng đắn, và mặc dù con người có thể dâng hiến cái cao cả và tốt đẹp nhất của mình, và mặc dù, trong một phạm vi nào đó, con người có thể giữ cho thể trí ổn định trong ánh sáng, tuy nhiên những gì y cống hiến cho tư tưởng chỉ là điều kém cỏi nhất. Điều này đưa đến ảo tưởng qua sự diễn dịch sai lầm.
mechanism for right understanding is lacking, and though the man may be giving his highest and his best, and though he may be able in some measure to hold his mind steady in the light, yet what he is offering to the idea is but a poor thing at the best. This leads to illusion through misinterpretation.
Nguyên nhân là đánh giá quá cao khả năng trí tuệ của mình. Tội lỗi bậc nhất thuộc loại trí tuệ là kiêu hãnh, và điều đó làm đổi màu sắc mọi hoạt động trong các giai đoạn ban sơ.
The cause is an over-estimation of one's mental powers. The sin, par excellence, of the mental type is pride, and that colours all activities in the early stages.
Cách sửa chữa là phát triển tinh thần thận trọng.
The cure is the development of a cautious spirit.
3. Do việc chiếm hữu sai lầm các ý tưởng. Việc chiếm hữu sai lầm một ý tưởng được dựa trên khả năng tạo kịch tính và khuynh hướng của phàm ngã đối với việc tự khẳng định cái tiểu ngã. Các điều này đưa con người đến chỗ chiếm hữu một ý tưởng, coi như là ý tưởng riêng của mình, tự cho là mình tạo thành ý tưởng đó, và do đó đặt tầm quan trọng không đúng chỗ vào đó, bởi vì y xem ý tưởng đó như là của y. Y tiếp tục xây dựng cuộc sống của mình chung quanh ý tưởng của mình, biến nó thành các mục tiêu cũng như đích nhắm quan trọng lớn lao của y, trông mong những người khác thừa nhận quyền sở hữu của y đối với ý tưởng đó. Y quên rằng không một ý tưởng nào thuộc về bất cứ ai, trừ phi ý tưởng đó đến từ cõi trực giác, chúng là một món quà và tài sản chung, chớ không phải là tài sản của một cái trí duy nhất nào. Giống như một phàm ngã, sự sống của y cũng trở thành lệ thuộc vào ý tưởng của y đối với một ý tưởng, và lý tưởng của y về một tư tưởng. Ý tưởng trở thành một tác nhân gây ấn tượng đối với mục tiêu sự sống tự y đặt ra, kéo y từ cực đoan này đến cực đoan khác. Điều này đưa đến ảo tưởng do việc giải thích sai lầm.
3. Through wrong appropriation of ideas. Misappropriation of an idea is based upon the drama-making faculty and tendency of the personality to the self-assertion of the little self. These lead a man to appropriate an idea as his own, to credit himself with its formulation, and to give therefore undue importance to it, because he regards it as his. He proceeds to build his life around his idea, and to make his aims and his objectives of major importance, expecting others to recognise his proprietorship of the idea. He forgets that no one idea belongs to anyone but, coming as ideas do, from the plane of the intuition, they are a universal gift and possession, and the property of no one mind. His life, as a personality also, becomes subordinated to his idea of an idea, and his ideal of an idea. The idea becomes the dramatic agent of his self-imposed life purpose, driving him from one extreme to another. This leads to illusion through misappropriation.
