bên ngoài (objective Deity). Vào lúc đó, Ngài hoàn toàn có được ý thức rằng Ngài là chính Thượng Đế, không còn gì khác nữa; triết lý về sự hợp nhất do Ngài phác họa trong Phúc Âm của Thánh John, chương XVII, thực sự là một sự thật hiển nhiên trong tâm thức riêng của Ngài, được thiết lập một cách vững chắc. Tuy nhiên trong chứng nghiệm vô biên và tối thượng này có một thoáng chốc ý thức về sự mất mát và sự chối bỏ, do phàm ngã đang hấp hối của Ngài thúc đẩy, khiến Ngài thốt ra các lời khác thường vốn gây bối rối, đồng thời có tính cách an ủi rất nhiều. Điều này có nghĩa là Ngài đã vượt qua được ảo tưởng tổng hợp cuối cùng. Khi ảo tưởng tổng hợp đó đã bị xua tan, thì cái ảo tưởng theo cách hiểu trong gia đình nhân loại cũng biến mất. Con người không còn bị ràng buộc nữa. Ảo tưởng của cõi trí không còn phỉnh gạt được nữa. Thể trí con người lúc bấy giờ là một khí cụ trong sạch để phản chiếu lại ánh sáng chân lý. Ảo tưởng cõi cảm dục không còn kiềm giữ nữa, và chính thể cảm dục cũng tự tàn tạ đi.
Deity. At that moment, He entered fully into the consciousness that He was Himself God, and naught else; that the theory of unity outlined by Him in the Gospel of St. John, chapter XVII, was indeed and in truth a fact in His Own consciousness, established unalterably. Yet, nevertheless, in this infinite and supreme realisation, there entered for a moment a sense of loss and of negation, forcing from His dying Personality that tremendous utterance which has bewildered, and at the same time comforted, so many. This signified the surmounting of the final synthetic illusion. When that has been dispelled, illusion, as it can be understood in the human family, disappears. The man stands free. The illusion of the mental plane can no longer deceive him. His mind is a pure instrument for the reflection of light and of truth. The glamours of the astral plane have no further hold over him, and the astral body itself fades out.
Bạn hãy nhớ lại rằng trong bộ sách “Luận về Huyền Linh Thuật” tôi có nói rằng chính thể cảm dục cũng là một ảo tưởng. Đó là cách lý giải về thể trí có tính lừa gạt trên cõi trí đối với những gì mà chúng ta gọi là toàn thể các dục vọng của con người trong lúc nhập thế. Khi ảo tưởng và ảo cảm đều được vượt qua thì thể cảm dục tàn phai trong ý thức nhân loại. Không một dục vọng nào còn bị bỏ lại cho bản ngã chia rẽ. Trí cảm (kama−manas) tan biến, bấy giờ con người được xem như là chính yếu gồm có linh hồn−thể trí−não bộ, trong phàm ngã. Đây là một đại bí nhiệm. Ý nghĩa của nó chỉ có thể được hiểu rõ khi con người đã kiềm chế được phàm ngã của mình và loại bỏ được mọi khía cạnh của ảo cảm và ảo tưởng. Điều này thành tựu được nhờ sự rèn luyện. Sự chế ngự này được đạt tới bằng sự kiềm chế. Việc loại bỏ dục vọng xảy ra bằng sự thải bỏ một cách quyết tâm. Do đó, hỡi huynh đệ, hãy bắt đầu hành động rồi sau đó vấn đề tất nhiên sẽ sáng tỏ.
You will remember that I hinted to you in A Treatise on White Magic that the astral body itself was an illusion. It is the definition of the illusory mind upon the mental plane of that which we call the sum total of the desires of the man in incarnation. When illusion and glamour have both been overcome, the astral body fades out in the human consciousness. There is no desire left for the separated self. Kama-manas disappears, and man is then regarded as consisting essentially of soul-mind-brain, within the body nature. This is a great mystery, and its significance can only be understood when a man has controlled his personality and eliminated all aspects of glamour and of illusion. This is accomplished by accomplishing. This mastery is achieved by mastering. This elimination of desire is brought about by conscious eliminating. Get therefore to work, my brothers, and clarification of the problem must inevitably ensue.
